🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 34: Chương 34

Người ngoài cửa có chút quen mắt, nhưng nàng không nhớ đã gặp ở đâu. Phụ nhân này vừa nhìn thấy nàng liền cười, cũng không định vào nhà, chỉ đứng ở cửa nói chuyện với nàng.

"Hôm nay mỗi hộ trong làng chúng ta phải cử một người đến bãi biển phía Nam, lý chính có việc muốn nói với mọi người, bắt đầu sau một canh giờ, nhớ đừng đến muộn."

Nghe đến lý chính, Nam Khê chợt nhớ ra, đây là người cùng làng nàng đã gặp ở bãi biển hôm xem náo nhiệt với Xuân Nha.

"Vâng, vâng."

Nam Khê cảm ơn bà ta, sau đó bà ta rời đi để thông báo cho những người khác.

"A tỷ, lý chính muốn nói chuyện gì vậy?"

"Chắc là chuyện tốt, có liên quan đến việc Dư thúc thúc nói chăng. Lát nữa ta đi xem, đệ ở nhà bóc đậu này ra, trưa chúng ta ăn."

Nam Khê tìm cho đệ đệ một việc để làm, tránh cho hắn rảnh rỗi sinh ra suy nghĩ lung tung.

Nửa canh giờ sau, nàng thấy đã đến lúc, chải lại tóc rồi đi sang nhà hàng xóm.

Mỗi nhà phải cử một người, chắc chắn Lư thẩm cũng phải đi, mắt bà không tốt, nàng đi cùng cũng có thể tiện tay giúp đỡ.

Hina

Khi hai người chậm rãi đi đến bãi biển, đã có rất nhiều người ở đó. Mỗi nhà một người, Nam Khê đếm sơ qua, tính cả nàng và Lư thẩm đã có hơn tám mươi hộ, dân làng cũng không ít.

"Này, các người có biết lý chính muốn nói gì không?"

"Ta nghe được một chút tin tức, hình như là muốn xây cái gì đó."

"Xây gì? Xưởng sản xuất sao? Chẳng lẽ là Dư Đào? Ta biết hắn đã mua vài mảnh đất trên núi."

"Chuyện này không rõ, đợi xem lý chính nói thế nào."

Dân làng xì xào bàn tán không ngừng, sau đó lại có thêm hai mươi mấy người đến, thấy mặt trời đã lên cao, lý chính mới thong thả đi tới.

Ông ta vừa đến, xung quanh liền yên tĩnh.

"Chắc hẳn trước đó các vị đã rất thắc mắc, hai ngày trước người đến làng ta là ai. Bây giờ ta có thể nói cho các vị biết, đó là một người Liêu quốc, chính là Liêu quốc ở phía đông biển đối diện chúng ta. Hắn đến đây, là để xem xét địa hình và môi trường của làng ta."

Người ngoại quốc!

Dân làng không khỏi xì xào bàn tán.

"Lý chính, hắn xem địa hình và môi trường là để làm gì ở đây vậy?"

Lý chính không giấu nổi vẻ vui mừng, lớn tiếng nói: "Hắn không làm gì cả, chỉ cần hắn hài lòng, triều đình sẽ cho xây dựng bến cảng ở đây!"

"Bến cảng?! Là bến cảng như ở Lâm Dương sao?!"

"Lý chính, ông nói thật chứ?!"

"Xây bến cảng gì? Kết nối với Liêu quốc? Chẳng phải có lệnh cấm biển sao?"

Một đám người tranh nhau nói, lý chính không biết nên trả lời câu hỏi nào trước.

"Yên lặng! Yên lặng! Nghe ta nói!"

Lý chính vuốt râu, giọng nói tràn đầy hào khí.

"Chính là bến cảng lớn như ở Lâm Dương! Làng Đông Hưng chúng ta được chọn! Lệnh cấm biển cũng sắp được dỡ bỏ!"

"Oa!!"

"Trời ơi!!"

"Ta không nằm mơ đấy chứ!"

Tin tức này quá đỗi kích động, ngay cả người trầm tĩnh như Lư thị cũng run tay vì phấn khích. Chỉ có Nam Khê, dường như không quá bất ngờ.

Có lẽ trước đó đã biết được một chút từ Dư Đào, nên không quá ngạc nhiên.

"Đừng vội vui mừng, ta còn có việc muốn thông báo với các vị. Tuy cấp trên đã chọn làng Đông Hưng chúng ta, nhưng để xây dựng bến cảng thực sự thì vẫn cần đến nửa năm. Gần đây sẽ có rất nhiều người lạ đến làng, hãy trông coi nhà cửa con cái cẩn thận, cố gắng không xảy ra xung đột với những người đó, có thể giúp đỡ chỗ nào thì giúp đỡ. Ngoài ra, điều quan trọng nhất."

Lý chính thay đổi sắc mặt, nghiêm nghị hẳn lên.

"Gần đây có thể sẽ có người đến làng thu mua nhà cửa đất đai với giá cao, trên núi ta không quản, đất dưới núi không được bán một tấc nào nếu không có sự đồng ý của làng! Nếu có ai không nghe lời bán đi, cả nhà sẽ bị trục xuất khỏi làng ngay, sau này không được hưởng một đồng tiền lãi nào của làng. Hơn nữa, vĩnh viễn không được mua hoặc thuê nhà cửa trong làng để buôn bán."

Vừa dứt lời, không ai phản đối mà có nhiều người hỏi về tiền lãi.

"Chuyện này còn không nghĩ ra sao? Nhìn xem bến cảng Lâm Dương có bao nhiêu cửa hàng, bến cảng ở đây một khi xây xong, đất xung quanh chẳng phải cho thuê sao, tiền thuê hàng năm đương nhiên sẽ chia cho các vị làm tiền lãi."

Lý chính khoanh tay, dặn dò thêm vài điều rồi mới cho dân làng giải tán.

Nam Khê dìu Lư thị chậm rãi đi về, trên đường không nhịn được hỏi: "Lư thẩm thẩm, chỗ chúng ta cách Lâm Dương cũng xa, tại sao những người nước ngoài đó không dùng bến cảng có sẵn mà lại muốn xây ở đây?"

"Ôi, việc này đơn giản lắm. Bởi vì đường thủy từ Liêu quốc đến Lâm Dương ẩn chứa nhiều đá ngầm, dễ sinh tai ương. Phải tại bến này chuyển sang thuyền nhỏ mới đi được. Xây bến đỗ ở làng ta là điều tốt, sau này dân làng có thêm nhiều cách kiếm tiền, cuộc sống cũng sẽ ngày một khấm khá hơn. Khê nha đầu, con chớ bán ruộng đất đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...