🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 64: Chương 64

Có điều, tính toán của họ Vương này sẽ thất bại thôi.

Chưa nói tới chuyện nhà nàng đã tích trữ được hơn mười cân tương mỡ cua, tạm thời chưa quá gấp gáp cần phải làm ngay lập tức, chỉ nói tới chuyện cua lông đã bắt lên, cho dù chăm chút cẩn chúng nó cũng chỉ sống được bốn, năm ngày, trước mắt trong trấn trên này, chỉ có một mình nhà nàng có thể thu mua cua lông với số lượng lớn, nếu nhà nàng không mua, vậy đống cua lông của hắn chỉ có thể để thối ở nhà mà thôi.

Tưởng tượng đến cảnh này, Lê Tường không còn nghẹn khuất nữa, hơi thở cũng dần trở lại bình thường, thậm chí còn cười một cái rất chân thành nhìn về phía người đối diện.

“Vương thúc, ngươi cứ giữ lại cho nhà mình ăn đi, kể cả khi phụ thân ta trở lại, hắn cũng vẫn sẽ nói câu kia, không mua là không mua.”

“Hừ, ngươi... cái tiểu nha đầu này……”

Sau đó, mặc kệ hắn nói cái gì, Lê Tường cũng không thèm để ý tới nữa, chỉ an an tĩnh tĩnh ngồi trong khoang thuyền cột hai mươi mấy con cua nhà mình vớt lên.

Vương Lão Bát cũng không dám mắng quá mức, rốt cuộc đống cua nhà hắn vẫn phải bán cho Lê gia, không thể làm quá khó coi.

Hài tử nhà hắn Tiểu Bát từ phía sau thuyền đi tới, hơi có chút phát sầu nói: “Phụ thân, có phải chúng ta nói giá quá cao hay không? Chúng ta mua vào có bốn đồng bối, người ta trả sáu đồng bối là bán được rồi. Nếu thật sự làm người ta giận lên, người ta không mua thì biết làm sao?”

“Ngươi biết cái gì! Ngươi có biết tình huống trong nhà Lê Đại Giang kia là gì không? Đã thiếu một đống nợ, tức phụ còn là một con ma ốm. Một bình tương nhà hắn có thể bán được 40, kiếm tiền quá dễ dàng, ngươi nói xem, hắn có thể bỏ chuyện mua bán lời cao như vậy để trở về tiếp tục vớt cá ư?”

Vương Tiểu Bát ngẫm lại cũng thấy có đạo lý, vớt cá cả một ngày chỉ kiếm được mấy chục đồng bối, chỉ bằng người ta bán đi một bình tương, nếu là hắn, hắn cũng sẽ không từ bỏ chuyện mua bán này.

“Vẫn là phụ thân ngươi cao minh.”

“Dĩ nhiên, Tiểu Bát, ngươi còn phải học nhiều lắm.”

Thanh âm của hai phụ tử kia không lớn không nhỏ, nhưng Lê Tường lại nghe được rành mạch.

Nàng phải nhịn lắm mới không xông ra ngoài cãi nhau với bọn họ. Một nữ đối hai nam, nếu thật sự động tay động chân, vậy chỉ có mình nàng thiệt hại.

Vẫn nên chờ phụ thân trở về lại nói.

Ba mươi phút sau……

Lê Giang đã bán xong cá, trong tay còn cầm một miếng thịt mỡ trắng bóng quay trở lại. Vừa thấy phụ thân lên thuyền Lê Tường lập tức kéo hắn vào khoang thuyền cáo trạng, lại thêm mắm thêm muối bôi đen đôi phụ tử cách vách kia.

Trong nhát mắt, khuôn mặt đang vui vẻ của Lê Giang lấy tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy biến thành đen xì.

Hắn bực bội nói: “Nhà ta vẫn còn tương, không mua cua của nhà hắn nữa, mặc kệ, đừng quan tâm tới lão Vương Bát kia.”

Hắn vừa dứt lời, từ phía cách vách đã vang lên tiếng gọi.

“Đại Giang huynh đệ, qua bên này hai ta tâm sự chút đi.”

Lê Giang buông miếng thịt trong tay xuống, không nói hai lời, trực tiếp đi đến đuôi thuyền lấy nước uống, chẳng thèm chú ý tới Vương Lão Bát bên kia.

“Tương Nhi, buông dây thừng, chúng ta về nhà nấu cơm ăn.”

“Vâng…”

Phụ tử Vương Lão Bát: “……”

Tại sao diễn biến tình hình lại không như bọn họ tưởng tượng???

“Phụ thân, Đại Giang thúc đi rồi……”

“Phụ thân ngươi cũng không có mù, ta thấy rồi!”

Vương Lão Bát nghẹn một bụng lửa giận, đang muốn giơ chân đá một cái, lại thấy dưới chân mình là đống cua lông phải chi tiền mới mua về được, hắn lại vội vàng rụt chân về.

“Hừ! Ngày mai chúng ta lại tiếp tục đi thu, không có cua lông ta xem bọn họ lấy cái gì làm tương! Sớm muộn gì cũng phải đi tới trước mặt chúng ta thôi! Hiện tại bọn họ chỉ giả vờ như vậy thôi.”

Vương Tiểu Bát: “……”

Không hiểu sao trong lòng hắn vẫn cảm thấy có chút không thích hợp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...