🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 608: Chương 608

Đâu thể làm vậy được?

Quan lão bà tử không hề muốn tới khách đ**m, không muốn bỏ tiền ra là một chuyện, chuyện khác chính là nếu hôm nay nhà bà ta ở khách đ**m, chắc chắn ngày mai sẽ không có ai thèm chú ý tới bọn họ nữa.

Bởi vậy, không cần biết như thế nào, bà ta cứ phải ở lại tiểu viện của tiểu nhi đã rồi nói sau. Đã ở được bên đó, chẳng phải qua bên tửu lầu này sẽ dễ dàng hơn sao?

Bà ta đã có quyết định, cho nên đánh mắt ra hiệu cho nhi tử nhi tức.

Ngay sau đó người một nhà bọn họ đều mở miệng tạm biệt Lê Tường, Kiều thị lại xông vào, nịnh nọt cười nói: “Bà ngoại thông gia đừng vội đi như vậy!”

Bà ngoại thông gia!!

Một đám người tựa như bị sét đánh.

Lê Tường thật sự không nghĩ tới Kiều thị lại mặt dày vô sỉ như thế, trong lúc nhất thời nàng giận tới mức bật cười.

“Kiều thẩm, hôm nay tửu lầu chúng ta làm tiệc cưới, ta không hề muốn nói mấy lời khó nghe, cho nên mời ngươi tới từ nơi nào thì trở về nơi đó đi.”

“Nha đầu này, ngươi thẹn thùng cái gì. Đã tới tuổi này rồi, bàn chuyện cưới hỏi là chuyện cực kỳ bình thường mà. Nếu ngươi có duyên với lão tứ nhà ta, lại có tình ý, nên định hôn sự sớm một chút càng hay.”

Nếu Kiều thị đã mất công tới đây, không được chút lợi bà ta đâu chịu bỏ đi như vậy?

Bà ta lập tức thân mật khoác tay Quan bà tử, bày ra bộ dáng lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi, quyết định nhất quyết ở đây ăn vạ chứ không chịu rời đi.

Thế nhưng hiển nhiên bà ta không biết mình đã nịnh nọt sai người rồi, bà ta còn tưởng rằng Quan lão bà tử kia là kiểu mẹ vợ có thể tác oai tác quái ở nhà con rể, ai ngờ…

Lê Tường thật sự không nhịn nổi nữa, hai mắt nàng trợn trắng, xoay người rời đi luôn.

Lúc này chắc hắn tên ngốc tứ oa kia vẫn còn ở trên lầu, Kiều thị này, nhất định phải giao cho hắn đuổi đi mới được.

Thế nhưng nàng lên lầu tìm một vòng vẫn không nhìn thấy hắn, người muốn tìm thì không thấy nhưng lại gặp được vài vị lão bản đang muốn rời đi.

Đều là khách hàng lớn thường tới tửu lầu dùng cơm, hiển nhiên là Lê Tường phải tiến lên chào hỏi, còn thuận tiện tận tình chủ nhà đưa người ta xuống lầu nữa.

Chờ tới khi nàng đưa mấy vị lão bản ra ngoài cửa lớn lại nói xong lời từ biệt, đang lúc nàng muốn xoay người bước vào tửu lầu lại đột nhiên nghe được vài câu khắc khẩu truyền đến từ cách đó không xa. Những chuỗi âm thanh này vừa hỗn loạn vừa đầy những lời khó nghe.

Nàng đã quá quen thuộc với thanh âm của người bị mắng kia rồi, bỗng chốc một thứ lửa giận không tên nảy lên trong lòng, Lê Tường căm giận bất bình đi về hướng hai người nọ.

Lúc này Ngũ Đại Khuê đã nổi trận lôi đình, bởi vì mặc kệ hắn ta nói như thế nào, lão tứ vẫn không đồng ý cho bọn họ tham gia vào hôn sự lần này, thậm chí nhi tử của hắn ta còn không chịu gọi một tiếng phụ thân nữa, trong giọng nói càng tràn ngập ghét bỏ, dường như có quan hệ với hắn ta là một chuyện cực kỳ khó chịu vậy.

“Ta chỉ nói tới đây thôi, ngày sau đừng để khi ta đến tửu lầu lại nhìn thấy các ngươi. Đã chặt đứt tình thân, phủ nha cũng có ký lục, muốn ăn đánh thì qua tìm ta, đừng có lấy cớ tới quấy rầy người Lê gia. Lần sau còn như vậy, ta sẽ không khách khí nữa đâu.”

Ngũ Thừa Phong vừa dứt lời, Ngũ Đại Khuê đã mắng to một tiếng tiểu súc sinh rồi giơ tay định tát hắn một cái.

Thế nhưng hiện giờ Ngũ Thừa Phong đã không còn là tiểu đáng thương khi còn nhỏ chỉ biết nhịn đau lúc ăn đánh kia, hắn theo bản năng giơ tay lên chắn lại, rồi duỗi chân đá một cước.

Chỉ nghe ai ui một tiếng, Ngũ Đại Khuê khá mập mạp kia trực tiếp bị gạt ngã trên mặt đất, ôm bụng vài lần mới bò dậy nổi.

Lê Tường vốn đang lo lắng lập tức nhẹ nhàng thở ra, nàng vẫn lo hắn bận tâm tới phụ mẫu thân sinh ra mình mà đứng yên chịu bị người ta đánh.

“Tứ ca……”

Ngũ Thừa Phong cứng đờ, hắn trăm triệu lần không nghĩ tới khi hắn vừa ra tay đánh kẻ kia lại bị người trong lòng nhìn thấy.

Đã vậy kẻ bị hắn đánh lại là phụ thân, trong mắt người đời, loại chuyện này xem như một hành vi đại nghịch bất đạo.

Hắn có chút lo lắng về cái nhìn của Lê Tường, bởi vậy thật cẩn thận đi đến bên người nàng. Mãi cho đến khi hắn nhận thấy trong đáy mắt nàng không có chút chán ghét nào, nếu có chỉ là lo lắng, lúc này hắn mới yên tâm trở lại.

Hai người còn không kịp nói chuyện, Ngũ Đại Khuê vừa bò dậy lại nhào tới, trong miệng hắn ta không ngừng mắng Ngũ Thừa Phong là bất hiếu, là ngỗ nghịch.

Để tránh hắn ta làm Lê Tường thương tổn, Ngũ Thừa Phong đành phải túm chặt lấy hai tay hắn ta, giam cầm hắn ta ở trước người mình.

“Tương nha đầu, ngươi xem với loại tình huống này, ta không đi vào nữa.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...