🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 293: Chương 293

Lê Tường không cần thiết phải lừa gạt lão làm gì, vì vậy nàng thành thật nói với Thu lão ở trước n.g.ự.c này hơi khó chịu, có cảm giác như bị thứ gì đó lấp kín, hơi nghèn nghẹn.

Thu lão gật gật đầu, sau đó lão rút ra mấy cây ngân châm từ trong chiếc rương tùy thân, nhìn một lát rồi trực tiếp đ.â.m vào đầu ngón trỏ của Lê Tường.

Lão vẫn không nói thêm điều gì, chỉ cầm một chiếc bình nhỏ lên đựng chỗ m.á.u vừa chảy ra, xong xuôi lại lần lượt đ.â.m từng ngón một.

Sau khi mười đầu ngón tay của nàng đều bị đ.â.m hết, rốt cuộc Lê Tường cũng không nhịn được nữa, đành phải mở miệng hỏi: “Thu lão, ta đã bị bệnh gì ư? Ngài cần m.á.u của ta làm gì vậy?”

“Tự nhiên là có tác dụng của nó. Ta đã chữa xong bệnh của ngươi rồi, trong chốc lát nữa, ta sẽ kê dược, nhớ uống chừng bảy ngày, bệnh sẽ khỏi hẳn.”

Lão chỉ nói đã chữa xong, nhưng lại không nói là bệnh gì, ngay cả Thanh Chi hỏi, lão cũng không chịu nói. Sau khi thu dọn mọi thứ xong, Thu lão lại yêu cầu người của Lê gia đưa lão tới phòng bếp.

“Ngày bình thường nha đầu trên lầu kia có ăn cùng loại đồ ăn với các ngươi không?”

Tất cả mọi người gật gật đầu trả lời: “Tự nhiên là giống nhau, mỗi ngày đều như thế.”

“Vậy chén đũa đâu rồi?”

Nói đến chén đũa, Quan thị trực tiếp mở tủ bát lấy ra một cái chén hoa được chế bằng gỗ màu nâu.

Cơ hồ tất cả mọi người đều dùng chén gốm, nhưng cũng không biết như thế nào nàng liếc mắt một cái đã nhìn trúng cái này, còn nói cái chén ấy rất có phong cách cổ xưa.

Quan thị nghe không rõ những điều nữ nhi nói, chẳng qua nữ nhi thích thì cứ mặc kệ nàng đi.

“Ngày thườngTường Nhi đều dùng bộ chén đũa này để ăn cơm, chủ quán nói thứ này được chế bằng gỗ cây thu(), giá cũng rẻ, đáng tiếc chỉ có mỗi một cái này.”

(

)Chú thích: gỗ cây thu tên tiếng anh là Catalpa.

Thu lão cầm cái chén trên tay, cẩn thận nhìn một chút, lại đổ nước vào xem xét, trong lòng cũng đã đoán được căn nguyên.

“Ta cầm cái chén này đi, không cần tiền khám bệnh.”

Lão đưa mắt ra hiệu cho Thanh Chi, Thanh Chi cũng không lập tức hỏi lão có ý gì. Nàng ấy nhịn hồi lâu, cuối cùng trên đường về mới mở miệng hỏi.

“Thu lão, ngươi lấy chén nhà người ta làm gì? Với lại bệnh của Tường nha đầu rất nghiêm trọng sao?”[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/chuong-293.html.]“Không nghiêm trọng, ta nói thật mà, chỉ cần uống đủ bảy ngày thuốc ta kê, bảo đảm thuốc hết bệnh tan.”

“Vậy rốt cuộc nàng bị bệnh gì vậy? Ngươi cứ ra vẻ thần bí như thế, người một nhà nàng đã bị ngươi làm cho lo lắng gần c.h.ế.t rồi.”

Ngay bản thân Thanh Chi cũng tò mò muốn c.h.ế.t đây này.

“Nàng ấy không phải bị bệnh, là trúng độc. Chẳng qua ngày thường nhìn không thể phát hiện ra, hôm nay nóng lên mới dẫn phát độc tính khiến cho hôn mê tới tận mấy canh giờ.”

“Do cái chén này ư?”

Thu lão cầm cái chén không chút để ý gật gật đầu.

Thanh Chi tò mò, nàng ấy cẩn thận đánh giá cái chén khắc hoa văn trên tay lão. Có điều càng nhìn càng cảm thấy quen mắt, chỉ là ngay lúc này nàng ấy không nhớ ra mình đã nhìn thấy nó ở đâu rồi.

“Ta thấy cái chén này quá quen thuộc……”

“Quen mắt là được rồi, đưa ta qua chỗ Tần Lục đi, ta có việc muốn nói với hắn.”

Thanh Chi: “……”

Lão già thúi, nói chuyện luôn cầm chừng, làm người ta tò mò c.h.ế.t mới vui đây.

Mãi cho đến lúc xuống xe, Thu lão vẫn không nói thêm điều gì. Lão vẫn cầm cái chén trong tay, sắc mặt nghiêm nghị, sau đó trực tiếp đi vào thư phòng Tần Lục.

“Thu lão? Sao muộn như vậy ngươi còn tới đây? Có chuyện gì vậy?”

“Cho ngươi xem một món đồ, ừm, nhìn một cái đi.”

Thu lão đặt cái chén lên bàn.

“Thế nào, có thấy quen không?”

Sắc mặt Tần Lục đại biến, hắn lập tức đứng dậy cầm cái chén lên cẩn thận đánh giá một hồi rồi nói: “Ngươi lấy được cái chén này ở đâu? Không phải đã bị người thiêu huỷ rồi ư?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...