🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 262: Chương 262

Ngũ Thừa Phong theo bản năng đang muốn hỏi thăm Lê Tường là đã xảy ra chuyện gì, có cần hắn hỗ trợ hay không, kết quả Lê Tường đã bước đi không quay đầu lại rồi.

Tiêu đầu Sài nhìn bộ dáng hắn, cảm thấy khá buồn cười, lấy khuỷu tay huých huých vào tiểu đồ đệ.

“Làm sao? Ngươi coi trọng tiểu trù nương này à?”

“Sư phụ! Ngươi nói bậy gì đó! Nàng chỉ là một muội muội hàng xóm nhà ta thôi, cũng coi như từ nhỏ cùng nhau lớn lên. Thật vất vả gặp được một nhà nàng trong thành, tự nhiên cảm thấy thân thiết mà thôi.”

“Rồi rồi rồi, là muội muội, là thanh mai trúc mã thân thiết, ngươi nói gì đều đúng cả. Đi thôi, người ta đã nói rồi, buổi sáng hôm nay không mở cửa.”

Tiêu đầu Sài không quá quan trọng chuyện ăn ngon hay không, ăn ngon thì thường xuyên tới ăn, ăn không được cũng chẳng muộn phiền làm gì.

“Sư phụ, ta lại qua sông nhìn một cái, nói không chừng hôm nay có bán thịt hầm đó?”

Hiếm khi được một lần ăn nhờ sư phụ một lần, kiểu gì cũng phải rút được một sợi lông trên người hắn xuống.

Tiêu đầu Sài bất đắc dĩ cười cười, đành phải đi theo đồ đệ cùng nhau qua sông, không nghĩ tới bên đó đúng là có món thịt hầm để bán. Thế nhưng người bán món hầm hôm nay lại không phải tiểu thiếu niên kia, mà là một tiểu nha đầu.

Ngũ Thừa Phong thuận miệng hỏi một câu.

“Lạc Trạch đâu?”

Quan Thúy Nhi chuyển mắt nhìn thoáng qua người nào đó đang nằm trên giường với sắc mặt trắng bệch, vành mắt nàng ấy lại không nhịn được thoáng đỏ lên.

“Hắn bị thương, đang nằm dưỡng bệnh rồi.”

“Bị thương? Rất nghiêm trọng sao?”

Một người chỉ bán thịt hầm thì gặp phải chuyện nguy hiểm gì chứ, chẳng lẽ lúc thái thịt thái nhầm vào tay?

“Chỉ là hôm qua không cẩn thận làm bị thương cánh tay thôi, không quá quan trọng.”[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/chuong-262.html.]Quan Thúy Nhi dùng lá cây gói cẩn thận chỗ thịt vừa thái, xong xuôi mới đưa cho hắn.

“32 đồng bối.”

Tiêu đầu Sài rất tự giác thanh toán tiền, sau đó xoay người muốn kéo đồ đệ đi, lại thấy hắn trực tiếp vòng qua cửa sau.

Ngũ Thừa Phong nghĩ tốt xấu gì hắn cũng từng đánh nhau, uống rượu với tên Lạc Trạch kia, cũng coi như có vài phần giao tình, bây giờ tới cũng tới rồi, đối phương lại bị thương nằm đó, hiển nhiên cũng nên qua xem thế nào. Nào ngờ vừa mở cửa phòng bếp ra, đã thấy ở bên trong có hai đại hán.

Nhìn bộ dáng toàn thân bọn họ bị buộc chặt, miệng lại bị bịt kín, hắn lập tức liên tưởng đến chuyện Lạc Trạch bị thương, cho nên hai kẻ này là ăn trộm xông vào cửa hàng?!

Vẻ mặt tiêu đầu Sài hơi biến hoá một chút, hắn chỉ vào một người đang nằm trên mặt đất rồi nói: “Người này rất quen mắt, chỉ là ngay lập tức ta lại không nghĩ ra. Trong hai ngày nay, ta khẳng định đã gặp qua hắn ở đâu rồi……”

Vừa nghe tới đây Quan Phúc đã lập tức kích động lên, hắn mở miệng thúc giục tiêu đầu Sài cố gắng nhớ lại một chút xem đã từng gặp tên kia ở đâu rồi.

Tiêu đầu Sài càng muốn lại càng không nghĩ ra, đột nhiên nghe được đệ tử mình nhắc nhở một câu.

“Sư phụ, hai ngày này hơn phân nửa thời gian ngươi đều ở tiêu cục, chỉ có giữa trưa ngày hôm trước, ngươi và mấy người tiêu đầu Chu ra ngoài ăn bữa cơm.”

“Đúng đúng đúng! Ăn bữa cơm! Ăn ở một tiệm cơm đằng sau phố Minh Kiều. Ta nhớ rõ người này là tiểu nhị……”

Phần còn lại không cần hắn phải nói hết, Ngũ Thừa Phong cũng hiểu rõ rồi. Hoá ra đây là người cùng ngành với Lê gia qua đây trộm công thức món hầm.

Vô sỉ thật……

“Tiêu đầu Sài, không biết ngươi còn nhớ tên tiệm cơm kia không?”

Quan Phúc muốn hỏi nhiều thêm một chút, chờ chốc lát nữa, tỷ phu qua đây dẫn người đi, sẽ có thêm thông tin nói cho bọn họ biết.

Thế nhưng trước nay tiêu đầu Sài đều chỉ lo ăn, chẳng quan tâm tới biển hiệu nhà người ta làm gì, chỉ có Lê Gia Tiểu Thực kia có liên quan tới tiểu đệ tử của hắn nên mới nhớ thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...