Chương 218: Ngoại truyện: Vì anh mà đến (Toàn truyện kết thúc)
1.
Ai quen Tiêu Yến Ninh đều rõ, anh đẹp trai, sự nghiệp rạng ngời, nhưng chuyện tình cảm thì như bị "cách điện" hoàn toàn. Nghe đồn, một đối tác từng không tin, bèn kéo cả đám trai xinh gái đẹp đến giở đủ chiêu trò quyến rũ anh.
Kết quả thì sao? Dù bao mỹ nhân ra sức ve vãn, Tiêu Yến Ninh chỉ ung dung ngồi nhấp rượu, mặt lạnh như tiền, chẳng chút dao động.
Đối tác kia ngẩn người, hồi lâu mới chậm rãi giơ ngón cái với anh. Dù là định lực sắt đá hay thật sự không màng dục vọng, cũng thật đáng nể. Người đời ai chẳng có khiếm khuyết, Tiêu Yến Ninh thiếu "ham muốn" cũng... bình thường thôi.
... Bình thường cái quái gì! Làm sao con người lại không có chút xung động sinh lý, trừ phi "nơi ấy" của anh hỏng mất rồi!
Mấy lời này chỉ là đám rỗi hơi thì thào sau lưng, trước mặt anh, chẳng ai dám mở miệng.
Tiêu Yến Ninh chẳng thèm để tâm mấy chuyện ấy. Anh cũng có dục vọng, nhưng luôn kìm nén, không muốn vì chút ham muốn mà dây dưa thân mật với người lạ. Anh dồn lòng vào việc kiếm tiền, lời ra tiếng vào của thiên hạ, anh chỉ cười khẩy, bỏ ngoài tai.
Cuộc sống của Tiêu Yến Ninh cứ thế trôi, bình lặng mà bận rộn.
Nếu không có gì bất ngờ, ngày tháng có lẽ mãi êm đềm như vậy.
Nhưng bất ngờ lại ập đến.
Hôm ấy là ngày thường như bao ngày, công ty hẹn ăn với đối tác. Đáng lẽ quản lý phòng ban đi, nhưng người này xin nghỉ ốm. Tiêu Yến Ninh cũng hơi khó chịu trong người, định bụng không đi, nhưng phút cuối, anh vẫn đổi ý.
Đến nơi, đối tác thấy anh thì cười tươi roi rói, làm anh nổi cả da gà. Rồi họ nhân cơ hội kể, cậu con út của tổng giám đốc công ty họ đến đây chơi vài ngày. Chẳng hiểu bị gió nào thổi, hôm nay cậu ta cũng theo cùng.
Nhắc đến cậu con út này, người kia mặt mày ủ ê, than rằng cậu được gia đình cưng chiều, tính hơi trẻ con, bốc đồng, chẳng điềm đạm như hai người anh trai. Ý ngoài lời là nếu lát nữa cậu ta có gì mạo phạm, mong Tiêu Yến Ninh bỏ qua.
Tiêu Yến Ninh cười đáp chẳng sao, bụng nghĩ, nghe như một tên nhóc con, anh cũng không chấp. Nhưng nếu thật sự chọc giận anh, thì trên bàn đàm phán, anh sẽ moi chút lợi từ đối phương để an ủi "tâm hồn tổn thương" của mình.
Thế nhưng, khi gặp được người, Tiêu Yến Ninh lập tức hối hận. Anh tự nhủ, mình quả nhiên không nên xuất hiện, lợi lộc gì trên thương trường cũng chẳng đáng để dính vào.
Cậu thiếu gia này tên Lương Tĩnh, dáng vẻ thanh tú, nho nhã, trông đơn thuần hiểu chuyện. Vừa thấy Tiêu Yến Ninh, mắt cậu sáng rực, bắt tay anh lâu hơn mức xã giao, mặt còn đỏ bừng.
Ở đó toàn người tinh ý, ai mà không nhìn ra tâm tư của Lương Tĩnh? Dù là thấy sắc nổi lòng hay yêu từ cái nhìn đầu tiên, rõ ràng cậu thiếu gia này mê anh như điếu đổ.
Chuyện sau đó cứ thế mà diễn ra. Trên bàn tiệc, Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh ngồi cạnh nhau.
Lương Tĩnh cư xử rất ngoan, không nói lời nào quá đà, chẳng làm gì dư thừa. Buổi tiệc trôi qua êm ru, đối tác không làm khó, hợp đồng sắp được ký kết.
Bình luận