🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 99: 100

Chương 99

Chẳng bao lâu sau khi An Vương hồi kinh, tiết trời trở lạnh, Hoàng Thượng bỗng đổ bệnh.

Mỗi lần ngài bệnh, Thái Tử luôn được giao trọng trách giám triều, lần này cũng chẳng ngoại lệ.

Nhưng khác với dạo trước, khi chỉ mười ngày là ngài lại ngự triều, lần này bệnh tình dường như nặng hơn. Nửa tháng trôi qua, bóng dáng ngài vẫn biệt tăm. Hoàng Thượng hạ chỉ, mọi việc triều chính giao cả cho Thái Tử định đoạt, còn ngài thì chuyên tâm dưỡng bệnh, không tiếp bất kỳ ai.

Vì thế, từ khi ngài lâm bệnh, trong cung chẳng lọt ra chút tin tức nào về bệnh tình.

Trên triều đình, dù có Thái Tử trấn áp, dưới bề mặt, bá quan vẫn lo lắng khôn nguôi, sợ ngài một phen ngã bệnh mà chẳng thể gượng dậy.

Quan thần chẳng ngại Hoàng Thượng bệnh, chỉ e ngài xảy ra chuyện bất trắc.

Mỗi lần Lưu Hải xuất hiện trên triều, luôn có kẻ tìm cách dò la tin tức. Nhưng Lưu Hải cứ như Phật Di Lặc, chỉ mỉm cười hiền từ, bảo rằng Hoàng Thượng đang tĩnh dưỡng, ngoài ra chẳng hé răng nửa lời.

Các hoàng tử, vì thân phận đặc biệt, muốn hỏi han bệnh tình của ngài mà chẳng dám mở miệng bừa bãi. Là con trai Hoàng Thượng, họ phải tỏ lòng hiếu thuận, nhưng chỉ sợ một câu hỏi thăm lại bị quy chụp là mưu đồ bất chính. Song nếu chẳng tỏ chút quan tâm, e rằng lại bị gán tội thờ ơ với phụ hoàng. Tóm lại, làm con trai ngài lúc này, thật sự là tiến thoái lưỡng nan, chỉ biết tự mình cân nhắc mức độ quan tâm sao cho vừa phải.

May thay, giữa đám hoàng tử vẫn có Tiêu Yến Ninh, một kẻ khác người, mấy lần dâng sớ xin vào cung thăm ngài, nhưng đều bị Hoàng Thượng từ chối.

Bá quan và các hoàng tử khác thấy hắn bị chặn ngoài cửa cung, trong lòng mỗi người tự có tính toán riêng.

Tiêu Yến Ninh ngoài mặt chẳng lộ, nhưng trong lòng thoáng trĩu nặng.

Xưa nay, hắn luôn để lại ấn tượng là một kẻ quyền cao chức trọng, tính tình quái gở, kiêu ngạo ngút trời, nhưng lại chẳng màng ngôi báu, một lòng kính yêu Hoàng Thượng và ủng hộ Thái Tử. Mai sau tân hoàng đăng cơ, hắn chỉ muốn làm một vương gia nhàn tản, cùng huynh đệ diễn màn hòa thuận vui vẻ.

Nay Hoàng Thượng bệnh lâu như vậy, cung đình im lìm không một tiếng vọng, hắn – đứa con được ngài yêu chiều nhất – nếu cứ như các hoàng tử khác mà chẳng chút biểu hiện, e sẽ bị người đời dị nghị, thậm chí khiến người ta nghi ngờ lòng trung thành với Thái Tử.

Trời cao chứng giám, Tiêu Yến Ninh luôn xem Thái Tử là một vị huynh trưởng tốt, một Thái Tử đáng kính.

Nhưng lúc này, cẩn trọng vẫn là thượng sách.

Thế nên, hắn chọn cách dâng sớ trực tiếp vào cung, thay vì dò hỏi Lưu Hải. Là con cưng của Hoàng Thượng, nếu hắn đi hỏi Lưu Hải, chẳng khác nào thay mặt mọi người ép Lưu Hải tiết lộ tình hình sức khỏe của ngài. Hắn đâu ngu mà làm chuyện dại dột ấy.

Dâng sớ thì hay hơn nhiều, vừa khiến bá quan và các huynh đệ thấy hắn – Phúc Vương – vẫn kiêu ngạo như thường, vừa truyền được lòng thành tới Hoàng Thượng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...