Chương 87: 88
Chương 87
Tiêu Yến Ninh liếc nhìn Lương Tĩnh, định nói gì đó, nhưng An Vương trừng mắt ra hiệu hắn nên dừng lại. Hắn chậm rãi mím môi, đuôi mắt rũ xuống, đôi ngươi long lanh như ngọc bỗng phủ một tầng uể oải. Tiêu Yến Ninh sở hữu đôi mắt đẹp mê hồn, khi cụp xuống lại toát lên vẻ u sầu, đôi môi mỏng khẽ mím, khóe miệng hơi trễ xuống, trông vừa không vui mà lại phảng phất nét ấm ức khó tả.
Từ nhỏ, An Vương chỉ cần thấy vẻ mặt này của Tiêu Yến Ninh là đã muốn móc hết đồ quý trên người ra dỗ dành. Làm sao chịu nổi? Hắn mà bày ra bộ dạng đáng thương thế này, đến cả Hoàng Thượng cũng phải xiêu lòng, huống chi là An Vương. Nhưng giờ phút này, vì tiền đồ của Lương Tĩnh, An Vương cắn răng kìm lòng, cứng rắn nói: "Nếu Lương tướng quân đã nhận phạt, thì cứ thi hành đi."
Nói xong, hắn liếc nhìn vết thương trên ngực Lương Tĩnh, rồi lại nhìn Tiêu Yến Ninh, ánh mắt mang theo chút cảnh cáo. Lương Tĩnh còn đang bị thương, đánh xong sớm thì sớm được về dưỡng thương.
Tiêu Yến Ninh chậm chạp "ồ" một tiếng, giọng điệu lười biếng.
Lương Tĩnh từ đầu đến cuối chỉ cúi đầu, nghe giọng Tiêu Yến Ninh, cánh tay y khẽ run, đôi tay siết chặt, nhưng vẫn không ngẩng lên.
Đến lúc hành hình, An Vương định bảo Tiêu Yến Ninh tránh đi, sợ cảnh máu me khiến hắn không chịu nổi. Nhưng Tiêu Yến Ninh chỉ nhàn nhạt nói: "Ta nhìn."
An Vương thoáng xót xa, còn phó tướng Đỗ Ngôn và những người khác thì lén quay mặt đi, thầm nghĩ: An Vương, một sát thần lẫy lừng, lại cưng chiều Phúc Vương đến thế! Nghe những lời Phúc Vương vừa nói, vậy mà An Vương còn bày ra vẻ không nỡ, thật chẳng biết xấu hổ là gì.
Gậy quân rơi xuống, Tiêu Yến Ninh lập tức nhìn về phía Nghiên Hỉ. Nghiên Hỉ kín đáo gật đầu. Trong cung, khi thái giám hay cung nữ mắc lỗi cũng bị phạt đòn, từ xưa đã có cách đánh người đầy tinh tế. Có lúc, người bị phạt dù máu thịt be bét, nhưng chỉ là thương ngoài da, nghỉ vài ngày là lành. Nhưng cũng có khi, dưới lớp da thịt bầm dập là gân cốt gãy nát, cả đời coi như tàn phế.
Tiêu Yến Ninh chưa từng tự tay đánh ai, nhưng hắn biết chuyện này. Sợ mình nhìn lầm, hắn còn cố ý hỏi ý kiến Nghiên Hỉ. May mà trong quân doanh cũng như hoàng cung, hành hình đều có kỹ thuật.
Dù biết Lương Tĩnh sẽ không sao, Tiêu Yến Ninh vẫn không khỏi lo lắng. Thương ngoài da vẫn là thương, lỡ vết thương nhiễm trùng thì sao?
Gậy quân từng nhát từng nhát giáng xuống, ngoài vài tiếng rên kìm nén bật ra, Lương Tĩnh chỉ cắn răng chịu đựng. Không biết bao lâu trôi qua, có người báo: "Ba mươi gậy đã xong."
"Đưa về, gọi quân y," An Vương trầm giọng.
Tiêu Yến Ninh liếc Nghiên Hỉ, hắn lập tức tiến lên, cùng các binh sĩ khác cẩn thận đỡ Lương Tĩnh.
Trên đường về trướng, Lương Tĩnh thoáng nhìn Tiêu Yến Ninh. Hắn đứng đó, chẳng động đậy, cũng chẳng nhìn lại y. Lương Tĩnh khẽ cắn môi.
Nghiên Hỉ ở bên cạnh nhỏ giọng than thở, giọng đầy xót xa: "Lương tiểu công tử, ngài đi chậm thôi, đừng làm rách vết thương. Cổ tay ngài sao cũng bị thương thế này? Năm xưa, khi Vương gia và nô tài đưa ngài vào quân doanh, ngài mới vừa tròn mười bốn. Mấy năm nay, ngài chỉ báo tin vui, chẳng bao giờ kể nỗi buồn. Vương gia từ nhỏ đã lớn lên cùng ngài, luôn lo lắng cho ngài. Giờ thấy ngài đầy thương tích thế này, chắc Vương gia đau lòng lắm."
Bình luận