Chương 43: 44
Chương 43
Khi Thái tử nhận được thánh chỉ của Hoàng thượng, cả người y như hóa gỗ. Trời đã tối mịt thế này, vậy mà ngài còn bắt y đến nhà một vị thần tử để đón người.
Nếu đã lo lắng đến thế, sao ngay từ đầu ngài lại ban lệnh bài xuất cung làm gì?
Lệnh bài xuất cung của Tiêu Yến Ninh thoạt nhìn chẳng gây sóng gió gì trong cung, nhưng lòng người ai nấy tự có cân đong. Mỗi lần thỉnh an, không ít phi tần quanh co bóng gió nói lời chua chát với Hoàng hậu.
Tần Quý phi vốn miệng lưỡi sắc sảo, chẳng chịu thua ai, khiến Vĩnh Khôn Cung mấy ngày nay chẳng khác gì cái chợ, thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng cãi vã, người này cắn người kia dăm ba câu.
Hoàng hậu mệt mỏi không chịu nổi, đến cả khi Thái tử đến thỉnh an, nàng cũng nhịn không được mà than thở đôi lời.
Nghĩ đến cái "hố" này là do Hoàng thượng tự đào, Thái tử còn biết làm sao?
Y đành nhắm mắt dỗ dành Hoàng hậu, bảo rằng lệnh bài xuất cung của Tiêu Yến Ninh có giới hạn, một tháng chỉ dùng được một lần, mà Thất Hoàng tử vốn cũng phải kẻ thích gây rối, chắc chắn sẽ không làm ầm ĩ gì đâu.
Nhưng Thái tử mãi mãi không quên được khoảnh khắc ấy. Sau khi y nói xong, Hoàng hậu nhìn y bằng ánh mắt phức tạp, đầy nghi hoặc, chậm rãi hỏi: "Con thật sự nghĩ Thất hoàng tử là người không thích gây chuyện sao?"
Thái tử trong lòng ngượng ngùng, y cảm thấy nếu mình dám gật đầu, ngay giây sau Hoàng hậu sẽ bảo y mắt mù tâm mịt. Quả thật, trong cung này, tìm đâu ra người gây rối tài tình hơn Tiêu Yến Ninh?
Và thế là, hắn gây rối đến mức chẳng thèm về cung nữa.
Lúc này, Lương phủ lại vừa náo nhiệt vừa tĩnh lặng. Náo nhiệt là do Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh gây ra. Hai đứa trẻ từ cổng cung đến Lương phủ, suốt dọc đường líu lo không ngừng, lúc thì cười đùa, lúc thì trêu chọc, chẳng khắc nào ngơi nghỉ. Còn tĩnh lặng là vì ngoài hai người bọn họ, cả Lương phủ đều im phăng phắc.
Các thái giám, cung nữ, thị vệ từ trong cung đứng đó, mặt mày nghiêm nghị, vô cớ khiến người ta cảm thấy không khí nặng nề, khó thở. Người hầu trong phủ Lương cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ làm sai điều gì trước mặt quý nhân, rước lấy hậu quả chẳng hay.
Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh đã quen với không khí trong cung, nên chẳng thấy gì lạ. Cả hai vẫn vô tư đùa giỡn. Giỡn một hồi thì giận nhau. Lương Tĩnh, kẻ lần đầu vào cung đã dám đánh nhau với hoàng tử, đương nhiên chẳng phải dạng vừa, lập tức nhào vào đánh tay đôi với Tiêu Yến Ninh.
May mà Tiêu Yến Ninh mắt tinh tay lẹ, không chỉ ngăn được y mà còn không để mình bị thương, thậm chí còn phản kháng đôi chút. Lương Tĩnh càng đánh càng hăng, miệng gào lên mấy lời chẳng ai hiểu, lao vào người Tiêu Yến Ninh.
Người nhà họ Lương thấy Lương Tĩnh dám đánh hoàng tử, chỉ cảm thấy cổ mình lành lạnh. May sao, trẻ con đánh nhau nhanh, ngừng cũng nhanh. Chưa kịp để Lương Thiệu lên tiếng can ngăn, hai đứa đã chẳng hiểu sao lại thôi, làm lành, tay trong tay thì thầm to nhỏ.
Bình luận