Chương 211: 212 (Hết chính truyện)
Chương 211: Hoàng Thái Đệ
Vào mùa đông năm Tiểu Bát tròn mười ba tuổi, Tiêu Yến Ninh đổ bệnh một trận. Ban đầu chỉ là cơn cảm mạo thông thường, sau đó lại hóa thành sốt cao dai dẳng, ho khan không dứt.
Thái y bảo hắn lao lực quá độ, khí huyết hao tổn, hàn khí xâm nhập, tà khí đã len vào phế phủ.
Tiêu Yến Ninh nghe xong cũng chỉ biết câm nín. Nghĩ kỹ lại, mấy hôm trước trời đổ tuyết, vì lo vụ tai nạn tuyết ở Linh Châu, hắn đứng bên cửa sổ, để mặc gió tuyết tạt vào người suốt một nén hương.
Đêm đó trở mình thấy hơi khó chịu, nhưng hắn chẳng bận tâm. Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu nặng như chì, tứ chi rã rời, chẳng muốn cử động, chỉ muốn nằm nghỉ. Sau đó, Tiêu Yến Ninh cố gắng chống đỡ mà thượng triều, đến khi trở về Càn An Cung thì bắt đầu ho sù sụ.
Triệu ngự y, uống thuốc nối tiếp thuốc, bệnh tình lại càng thêm nặng.
Tiêu Yến Ninh lúc đầu còn không phục, kiếp trước tạm không nhắc, lúc ấy điều kiện kinh tế hạn chế, trời tuyết lớn mà mặc áo mỏng manh là chuyện thường tình. Còn kiếp này, hắn cũng từng cưỡi ngựa đón gió tuyết ra biên cương, ngoài chảy nước mũi tí xíu thì có sao đâu.
Mấy ngày trôi qua, bệnh tình chẳng thấy thuyên giảm, Tiêu Yến Ninh đành ngậm ngùi nhận già. Triều đường còn có Thận vương tọa trấn giám quốc, tạm thời cũng chưa phát sinh biến cố gì.
Giờ đây hắn nằm trên giường, bịt mũi uống hết bát thuốc đắng này tới bát khác. Trong khoảng thời gian hắn bệnh, Lương Tĩnh thân là ngoại thần, dù lòng nóng như lửa đốt, cũng không được tùy tiện vào cung, chỉ thỉnh thoảng theo đại thần Nội Các cùng tiến cung thăm hỏi.
Lúc ấy, Lương Tĩnh luôn đứng ngoài vòng người, ngóng nhìn Tiêu Yến Ninh, mặt lộ vẻ lo âu như bao người khác. Tuy nhiên, lo lắng giữa người và người, rốt cuộc vẫn khác nhau một trời một vực.
Ánh mắt Lương Tĩnh khiến Tiêu Yến Ninh lòng đau thắt. Mỗi lần như thế, hắn đều cố giữ y lại sau cùng, nắm tay y, dịu giọng nói sẽ không sao, hắn sẽ mau chóng khỏi thôi.
Lương Tĩnh muốn dùng trán chạm khẽ má hắn, nhưng Tiêu Yến Ninh không cho, sợ lây bệnh cho y.
Cuối cùng hai người chỉ có thể trong khoảng khắc eo hẹp ấy, nắm tay nhau, thì thầm đôi câu.
Lúc bệnh tình Tiêu Yến Ninh nghiêm trọng nhất, sốt đến mức mắt không mở nổi, Nội Các có vài đại thần từng muốn dâng tấu thỉnh cầu hoàng đế lập trữ. Lương Tĩnh nghe tin, chỉ cảm thấy máu toàn thân đông đặc lại, những triều chính đại sự kia như cách một lớp sương mù, mãi không rơi vào tim được.
Y không muốn bình phẩm chuyện này. Những đại thần Nội Các ngày thường rất kính nể Tiêu Yến Ninh, đối với cảnh hoàng đế lâm trọng bệnh, họ cân nhắc nhiều như vậy cũng là lẽ thường tình.
Chỉ là Lương Tĩnh có tư tâm, để hoàng đế lập trữ, rõ ràng là cho rằng Tiêu Yến Ninh lần này khó qua khỏi. Nghĩ đến khả năng ấy, y chỉ muốn khâu miệng hết thảy mọi người lại, thậm chí nửa đêm lẻn đến đánh cho bọn chúng một trận.
Bình luận