Chương 210: 210
Chương 210: Quý Lạc Thanh
Khi Quý Lạc Thanh còn rất nhỏ, từng bị kẻ xấu bắt cóc, trên đường trốn thoát, chân hắn bị trẹo.
Quý Tuyển, không, cậu bé Ôn Tri Châu bên cạnh hắn vẫn luôn cõng hắn chạy trong gió tuyết.
Quý Lạc Thanh bảo y tìm chỗ giấu mình rồi đi báo quan, nhưng Ôn Tri Châu chẳng nói lời nào, chỉ cúi đầu cắm cổ mà chạy, gió bấc rít gào bên tai, mồ hôi lạnh thấm đẫm cả áo.
Sau khi được cứu, trong lòng Quý Lạc Thanh chỉ có một ý nghĩ, đời này hắn nhất định phải che chở cho Ôn Tri Châu, che chở ân nhân cứu mạng của mình.
Năm ấy, vào đêm giao thừa, Quý Tuyển, à không, Ôn Tri Châu, đã lén đánh cắp thư tín qua lại giữa Quý Lạc Doãn và Ôn Doãn, mong tìm cơ hội rửa oan cho nhà họ Ôn.
Khi bị truy sát, Quý Lạc Thanh đã giúp y một tay.
Lúc ấy, Quý Lạc Thanh chẳng hề hay biết giữa Ôn gia và Nghĩa Dũng Hầu phủ có mối thù sâu đậm như vậy.
Khi đưa y ra khỏi Hầu phủ, Ôn Tri Châu nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp, chắp tay cúi lạy hắn một cái, rồi không hề ngoái đầu mà rời đi.
Tối ấy, khi bị Nghĩa Dũng Hầu bắt quỳ trong từ đường đánh đập, Quý Lạc Thanh nghe Hầu gia bảo, hắn sẽ hại chết cả nhà mình.
Nghĩa Dũng hầu nhìn đứa con đang quỳ thẳng lưng giữa đất, nước mắt ướt đầy mặt, giọng nghẹn lại, bảo rằng ông đã dùng khuôn phép dạy hắn trở thành quân tử ngay thẳng, lại không ngờ dưỡng nên một kẻ ngu dại.
Quý Lạc Thanh không hiểu, chỉ khàn giọng hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nghĩa Dũng Hầu sắc mặt chết lặng, không đáp.
Thực ra những năm ấy, Quý Lạc Thanh từng mơ hồ nghe nói Ôn Tri Châu có thân phận khác lạ, liên hệ đến việc đại ca từng đến Tây Cương một chuyến khi Ôn Doãn bị buộc tội phản quốc. Hắn đoán vị nghĩa huynh bên cạnh mình có liên quan đến Ôn gia.
Chuyện này tất cả mọi người đều rất ăn ý, không hề nhắc đến. Thế nên đêm giao thừa năm ấy, hắn nghĩ nát óc cũng chẳng ngờ Nghĩa Dũng Hầu phủ lại dính líu đến trận chiến phản quốc đẫm máu ở Tây Cương năm xưa.
Tội danh của phủ Nghĩa Dũng hầu là mưu phản, theo luật phải tru di cả tộc. Nhờ trong phủ có một vị phò mã, họ mới được giảm tội thành lưu đày Nam Lĩnh.
Từ kinh thành đến Nam Lĩnh, đường xa muôn dặm. Những người trong phủ vốn quen sống trong nhung lụa, nay phải chịu gió sương, dọc đường thương vong xảy ra vô số. Khi tới Nam Lĩnh, đã chẳng còn được mấy người sống sót.
Suốt chặng đường ấy, Quý Lạc Thanh rất im lặng. Một biến cố ngút trời, từ khoảnh khắc nhà tan cửa nát đã định sẵn. Khi mọi chuyện hạ màn, đại ca Quý Lạc Doãn vì hổ thẹn với người bạn tri kỷ mà rút gươm tự vẫn trong ngày phủ bị tịch thu. Phụ thân treo cổ trong thiên lao, mẫu thân khi hay tin cũng theo phụ thân mà đi.
Trên đường lưu đày, mỗi đêm đều có tiếng khóc nghẹn ngào vang lên trong bóng tối, run rẩy, tuyệt vọng.
Lúc đầu, khi có người bệnh chết, ai nấy đều kinh hoàng, thương tâm. Nhưng càng đi, người chết càng nhiều, nước mắt cũng khô dần, chỉ còn oán hận nặng trĩu.
Bình luận