Chương 193: 194 👑
Chương 193
Nghĩ là một chuyện, tự thuyết phục bản thân tin là một chuyện, nhưng khi thật sự đến xác nhận và nhận được câu trả lời khẳng định thì lại là chuyện khác.
Lương Mục tự nhận mình vốn dĩ gan góc, chịu được mọi sóng gió, vậy mà chuyện này chẳng khác gì sét đánh ngang đầu, khiến hắn rối bời, chẳng biết xoay sở thế nào.
Giờ ngẫm lại, mọi việc đều đã có dấu hiệu từ trước.
Nhớ lại những ngày hắn bị thuốc làm cho ngây dại, hắn sống tại phủ Phúc Vương , nơi Tiêu Yến Ninh từng ở khi còn là vương gia. Lúc đó, hắn vừa kính vừa sợ, chỉ nghĩ rằng đó là vì tình bạn thuở nhỏ giữa Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh, dù tình nghĩa ấy có phần hơi quá.
Dù sao, Lương Tĩnh mất cha mất anh từ sớm, Tiêu Yến Ninh lại có tấm lòng độ lượng, chăm sóc y nhiều hơn cũng là lẽ thường.
Giờ nghĩ lại, hắn của ngày ấy thật sự ngây thơ làm sao. Tiêu Yến Ninh là hoàng đế, dù có nhớ chút tình xưa, ưu ái Lương Tĩnh một chút là đủ, cần gì phải để hắn ở phủ Phúc Vương? Chỉ cần nhét hắn vào một góc nào đó cũng chữa được bệnh cơ mà.
Lương Mục càng nghĩ càng thấy lòng dạ rối ren. Nếu chuyện này dính đến người khác, hắn chẳng quan tâm, nhưng đằng này, người vướng vào hoàng đế lại là Lương Tĩnh.
Lúc ấy, hắn không còn tâm trí chờ Lương Tĩnh tan triều. Hắn chỉ cảm thấy nếu không làm rõ chuyện này, lòng hắn như lửa đốt, đứng ngồi không yên.
Nghĩ đến đây, Lương Mục nhìn vị đệ đệ của mình: "Mẫu thân... mẫu thân cũng biết chuyện rồi à?" Nếu mẫu thân không biết, thái độ lẽ ra không nên kỳ lạ như thế.
Hắn không khỏi kinh ngạc, bởi chuyện này không hề tầm thường, thậm chí có thể trở thành vết nhơ bám theo Lương Tĩnh cả đời. Vậy mà Hoắc thị lại đồng ý, để mặc mọi thứ trôi qua như thế?
Lương Tĩnh gật đầu, giọng trầm trầm: "Mẫu thân biết rồi."
"Các người không ép buộc mẫu thân đấy chứ?" Lương Mục nửa đùa nửa thật, cười hỏi.
Lương Tĩnh xoa xoa mi tâm, đáp: "Nhị ca, trong đầu huynh nghĩ gì vậy? Đệ sao dám ép mẫu thân. Nhưng đúng là thời gian đó mẫu thân không vui, là đệ bất hiếu, khiến mẫu thân buồn lòng. May mà giờ đây Nhị ca về rồi."
Lương Mục phẩy tay: "Đừng tâng bốc ta. Ta là ta, ngươi là ngươi. Ta về, mẫu thân vui, mà ngươi bình an, mẫu thân cũng vui."
Lương Tĩnh gật đầu: "Đệ hiểu."
Nếu không vì lo nghĩ cho y, Hoắc thị hẳn đã chẳng mắt nhắm mắt mở với chuyện giữa y và Tiêu Yến Ninh. Phải nói, y vô cùng biết ơn mẫu thân mình. Lúc ấy, chẳng ai biết Lương Mục còn sống, trong nhà chỉ còn y là nam nhân, Hoắc thị muốn y cắt đứt với Tiêu Yến Ninh cũng chỉ vì tình mẫu tử, không muốn y bị người đời dèm pha.
Thấy hai người không thể chia cắt, Hoắc thị cũng chẳng thể dùng cách cực đoan ép buộc, mà chọn cách làm ngơ.
"Tam đệ..." Lương Mục nghiêm túc nhìn vào mắt Lương Tĩnh: "Ngươi định cứ thế này cả đời sao? Không cắt đứt được à?"
Bình luận