🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 191: 192 👑

Chương 191 

Lương Tĩnh sau mấy tháng xa cách trở lại kinh thành, nơi phố thị dẫu có đôi phần đổi thay, nhưng với y, cảnh náo nhiệt hay tĩnh lặng đều chẳng thể lọt vào mắt. 

Y cưỡi ngựa, xuyên qua dòng người tấp nập, mắt chẳng ngoái nhìn, chỉ một mực hướng về hoàng cung mà phi nước đại, lòng đầy khát khao.

Khi y bước vào cung, Tiêu Yến Ninh đã sớm cho lui hết cung nhân và thị vệ trước cửa điện, một mình đứng đợi nơi thềm ngọc. Áo bào vàng rực rỡ tung bay trong gió, như vầng trăng giữa trời cao, sáng ngời mà cô độc. 

Lương Tĩnh vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vội tiến lên, định quỳ xuống hành lễ, nhưng vị thiên tử trẻ tuổi đã nhanh chân bước đến, ngón tay ấm áp siết chặt lấy cổ tay y.

Lương Tĩnh chưa kịp thốt nên lời, Tiêu Yến Ninh đã mỉm cười, giọng dịu dàng mà trêu đùa: "Đã bao ngày không gặp, ngươi đừng mở miệng ra là nói những lời khách sáo xa cách."

Lương Tĩnh cổ họng khẽ động, những lời định nói bỗng hóa thành gió thoảng. Y nhìn vào đôi mắt sáng tựa sao trời của hắn, mọi mệt mỏi từ hành trình ngàn dặm như tan biến trong ánh sáng ấm áp ấy. 

Y nắm lấy bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng của hắn, khẽ đáp: "Ta đã về."

Tiêu Yến Ninh kéo y vào trong điện, Nghiên Hỉ lặng lẽ bước tới, khép cửa lại, như muốn giữ riêng khoảnh khắc này cho hai người. 

Tiêu Yến Ninh nói: "Ngươi về sớm hơn dự tính hai ngày."

Trên án thư, tấu chương chất đống chưa kịp phê duyệt, mực trong nghiên còn chưa khô, đủ thấy người ngồi trước án thư vừa rồi còn đang miệt mài, nghe tin y đến liền vội vã rời đi. 

Từ khi Lương Tĩnh rời Nam Cương, Tiêu Yến Ninh đã âm thầm tính toán ngày y trở về. Hắn hiểu rõ tính y, biết y nhất định sẽ thúc ngựa không ngừng nghỉ để sớm về kinh, nên đã cố ý tính sớm hơn hai ngày. 

Vậy mà y còn vượt trước cả dự đoán ấy, chắc hẳn trên đường chẳng nghỉ ngơi bao nhiêu, chỉ một mực phi nước đại về thẳng đến đây.

"Kinh thành vẫn ở đây, ta cũng ở đây, ngươi vội vàng như vậy làm gì?" Tiêu Yến Ninh cau mày, ánh mắt lướt qua quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt y, nghĩ đến cảnh y ngày đêm băng đường, lòng hắn vừa mềm mại vừa đắng chát, xen lẫn giữa niềm vui là nỗi lo lắng khôn nguôi. 

Người là máu thịt, đâu phải sắt thép, sao chịu nổi hành trình khắc nghiệt như thế?

Lương Tĩnh nhìn hắn, nở nụ cười, giọng khàn khàn mang theo phong trần: "Không vội đâu, trên đường ta có nghỉ mà." Y ngừng một lát, rồi thêm một câu, giọng nhẹ như gió. "Ta chỉ muốn sớm được gặp huynh."

Tiêu Yến Ninh khựng lại, rồi khẽ hừ một tiếng: "Lần sau không được thế nữa!"

Dù giọng cứng rắn, ánh mắt lại lộ vẻ quan tâm không giấu nổi. Hắn không kìm được mà lẩm bẩm, như một lão thái y lo lắng: "Còn trẻ mà không biết giữ gìn thân thể, đến khi già rồi mới biết khổ."

Lương Tĩnh chỉ nhìn hắn mà cười, khóe mắt đuôi mày đều giãn ra: "Ta chẳng sợ." 

Nói rồi, y khẽ nghiêng người, giọng trầm xuống: "Đến khi già rồi, bên cạnh ta đã có huynh quản mà."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...