Chương 19: 20
Chương 19
Tin tức Tiêu Yến Ninh cuối cùng cũng chịu mở miệng nói chuyện nhanh chóng lan khắp hậu cung. Khi tin đến tai Hoàng Hậu, Nhị Công Chúa Tiêu An Thù đang ở đó. Nghe xong, Hoàng Hậu khẽ nhìn Nhị Công Chúa, mỉm cười dịu dàng: "Phụ hoàng con luôn lo lắng cho Thất Hoàng Tử, giờ đây ngài có thể yên tâm phần nào rồi."
Tiêu An Thù bĩu môi, vẻ mặt kiêu kỳ: "Phụ hoàng ngày đêm bận rộn chính sự, vậy mà vẫn phải để tâm đến chuyện nhỏ nhặt này. Nghe nói Tam muội, Tứ muội ở Vĩnh Chỉ Cung bị Thất đệ hành cho khổ sở. Cũng chỉ vì các muội ấy còn nhỏ, tính tình hiền hòa nên mới dễ nói chuyện. Nếu là con, con chẳng để yên cho hắn đâu."
Bốn vị công chúa hoàng tử nhỏ tuổi vốn thận phận cao quý, vậy mà ngày nào cũng phải lũ lượt kéo đến Vĩnh Chỉ Cung dạy dỗ trẻ con, thật chẳng ra làm sao. Nói cho cùng, chẳng qua là Tần Quý phi ỷ thế hiếp người, mà Hoàng thượng lại quá nuông chiều nàng ta.
"Hoàng mẫu, người thật sự quá hiền hòa." Nhị Công Chúa nhìn thẳng Hoàng Hậu, chẳng chút kiêng dè: "Người đối với Tần Quý Phi cũng quá độ lượng rồi."
Trong số các người con của Hoàng Thượng, Đại Công Chúa Tiêu An Nghi là con đầu lòng, tình cảm mà Hoàng Thượng dành cho nàng luôn đặc biệt. Thái Tử và Tiêu An Thù đều do Hoàng Hậu sinh ra, địa vị cao quý.
Thái Tử là người được Hoàng Thượng và triều thần trọng vọng, là bậc thiên tử tương lai, mỗi lời nói và hành động đều được để ý.
Còn Tiêu An Thù, với tư cách là công chúa dòng chính, em gái ruột của Thái Tử có thân phận cao quý, tính tình nàng vì thế mà thêm vài phần tùy hứng, ngang ngạnh so với những công chúa khác vốn cẩn trọng, e dè.
Liễu Hiền Phi, Khương Thục Phi, Ôn Tú Dung, Văn Chiêu Nghi vì thân phận mà chẳng dám đắc tội Tần Quý Phi. Nhưng Tiêu An Thù có Hoàng Hậu che chở nên cũng chẳng ngại ngần gì nàng ta. Những lời người khác không dám thốt, nàng lại dám nói thẳng.
Hoàng Hậu hiểu lòng con gái, biết nàng đang bênh vực mình. Từ khi đặt chân vào kinh thành, bước vào hoàng cung, triều đình và hậu cung phải tìm lại thế cân bằng.
Thái độ của Hoàng Thượng với hậu cung cũng đổi thay, ngài đối với Hoàng Hậu chẳng còn như lúc ở Thông Châu nữa. Hoàng Hậu tuy vẫn được kính trọng, nhưng số lần được gặp ngài ngày càng thưa thớt. Cung son đầy hoa tươi mới mẻ, Hoàng Thượng đương nhiên sẽ bị lóa mắt trước muôn vàn sắc màu.
Hoàng Hậu nhìn Tiêu An Thù, dịu dàng trách cứ: "Con đấy, đôi khi bướng bỉnh quá. Tính tình thế này nên kiềm chế bớt đi thì hơn."
Tiêu An Thù hừ nhẹ: "Nói đến bướng bỉnh, ai qua nổi Thất đệ chứ?"
Hoàng Hậu lặng thinh. Lời này cũng không hẳn đúng. Tiêu Yến Ninh đâu thể gọi là bướng bỉnh. Hắn cố ý không nói, khiến Hoàng Thượng phải để tâm, đó là mưu mẹo của hắn. Chẳng cần Hoàng Hậu lên tiếng, tự khắc sẽ có người đổ chuyện này lên đầu Tần Quý Phi, thậm chí còn gán cho nàng ta cái tội dạy con dùng mánh khóe để tranh sủng. Nhưng Tiêu Yến Ninh vốn chẳng nói được, lỗi ấy đâu phải của hắn.
Bình luận