🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 181: 182👑

Chương 181

Trước khi rời kinh thành, An Vương vào cung bái biệt Vân Phi.

Cửa son đỏ thắm của Ninh Thọ Cung khép hờ, trong sân thoảng hương trầm nhè nhẹ, như một nét mộng mị giữa đời thực. 

Vân Phi thuở trẻ từng mang trong lòng khát vọng vươn cao, tranh đoạt. Nàng hiểu rõ thân phận mình là phi tần ngoại tộc, nhưng trong thâm tâm luôn mong An Vương có một tiền đồ rạng rỡ.

Dù không thể chạm tới ngai vàng chí tôn, ít nhất cũng là một vương gia tiêu dao, chẳng cần cúi đầu trước ai.

Vì thế, khi An Vương xin ra biên cương chinh chiến, dù lòng nàng vạn lần không nỡ, vẫn để hắn đi. Nhưng từ khi An Vương bị tội tàng trữ long bào, giam vào ngục, chút khát vọng ấy trong lòng nàng như ngọn nến tàn trước gió, thoáng chốc lụi tắt. 

Những ngày An Vương trong ngục, nàng ngày ngày quỳ trước Phật đài tụng kinh, lòng chỉ cầu một điều: bình an cho con trai.

Xưa kia, Vân Phi sợ cô đơn, thích náo nhiệt, nhưng nay tâm nàng tĩnh lặng như mặt hồ thu. Ngoài việc đọc kinh, thắp hương, cửa lớn Ninh Thọ Cung thường khép chặt. Những phi tần đến thăm hỏi cũng bị nàng khéo léo từ chối. 

Lâu dần, cung điện này càng thêm phần vắng lặng, như đã bị thời gian lãng quên.

Thời gian như lưỡi dao sắc, từng nhát khắc lên dấu vết trên dung nhan nàng. Người mỹ nhân Đông Ly năm xưa giờ đã điểm vài nếp nhăn nơi khóe mắt, mái tóc xanh mướt lặng lẽ xen lẫn vài sợi bạc.

Nghe tin An Vương phải đến Thông Châu, ánh mắt Vân Phi thoáng nét hoài niệm. Từ khi đến Đại Tề, quê nhà Đông Ly đã thành giấc mộng xa xôi. Thông Châu cách Đông Ly chỉ một dòng nước, nhưng với nàng, xa hơn cả chân trời.

Song, nàng nhanh chóng giấu đi nỗi nhớ, nhìn An Vương, giọng nhẹ như gió thoảng:

"Ta thật sự không muốn con đi."

An Vương khẽ gọi: "Mẫu phi..."

Vân Phi thở dài, giọng đượm buồn: "Chuyện triều đình ta không hiểu lắm, chỉ sợ biên quan có biến, Hoàng thượng không tin tưởng con." 

Nàng vẫn còn ám ảnh bởi sự vô tình của đế vương. An Vương từng bước qua lằn ranh sinh tử, nàng thật sự sợ hãi.

An Vương đáp: "Mẫu Phi, Hoàng thượng không phải người đa nghi. Con đến Thông Châu, chỉ muốn giữ gìn một phương bình an."

Vân Phi nhìn vào đôi mắt kiên định của An Vương, biết mình chẳng thể ngăn cản. Nàng đổi giọng, dịu dàng hơn: "Con có lòng như vậy cũng tốt. Sang năm, phụ hoàng con xuôi Nam, ta cũng sẽ đi cùng. Biết đâu mẫu tử chúng ta có thể gặp nhau ở Thông Châu. Nếu lúc ấy, bên con có một người tri kỷ, ta cũng chẳng còn gì nuối tiếc."

An Vương thoáng biến sắc: "Mẫu phi..."

Nàng giơ tay ngăn lời hắn định nói: "Ta chỉ nói vậy thôi, không cố ý khơi lại vết thương lòng của con. Nhưng đời người, phải hướng về phía trước. Con còn cả một đời dài, mẫu phi đã già rồi, chỉ mong con có một người biết nóng biết lạnh bên cạnh, để nửa đời sau không phải cô đơn."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...