🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 155: 156

Chương 155

Nghiên Hỉ, dưới ánh mắt sắc lạnh như băng của Lương Tĩnh, chỉ thiếu điều giơ tay lên trời mà thề thốt.

Cuối cùng, vẫn là Tiêu Yến Ninh ra tay cứu Nghiên Hỉ khỏi ánh nhìn chết chóc của Lương Tĩnh. Hắn nắm tay y, giọng nhẹ nhàng mà dửng dưng: "Nghiên Hỉ không dám đâu. Nếu hắn thật sự làm điều gì có lỗi với ta, chẳng cần ngươi ra tay, tự ta sẽ dọn sạch cửa nhà."

Nghiên Hỉ nghe vậy, ban đầu còn mừng thầm, nhưng ngay sau đó lại như muốn tự bế. Hắn hiểu rõ Tiêu Yến Ninh hơn ai hết. Tiêu Yến Ninh nói năng nhẹ nhàng, nhưng hành động thì chẳng bao giờ nương tay. 

Phủ Phúc Vương của họ, thoạt trông yên bình như mặt hồ tĩnh lặng, nhưng kẻ nào bất trung, đừng hòng mong nước mắt hay lời cầu xin của mình mảy may khiến Tiêu Yến Ninh mủi lòng.

Dù kẻ đó có lý do cao cả đến đâu, trong mắt Tiêu Yến Ninh, phản chủ là phản chủ, không có chỗ cho lời biện minh. Bởi lẽ chính hắn là người gánh chịu hậu quả. Vậy nên, những kẻ dám phản bội, Tiêu Yến Ninh tuyệt đối không giữ lại bên mình.

Từ một góc nhìn nào đó, Tiêu Yến Ninh thoạt nhìn dễ nói, dễ cười, nhưng lòng hắn lạnh lùng, dứt khoát hơn ai hết. Nghiên Hỉ hiểu rõ tính tình chủ nhân, chẳng cần Lương Tĩnh đe dọa, hắn cũng chẳng dám manh động.

Tiêu Yến Ninh bảo Nghiên Hỉ đứng dậy, rồi nhìn sang Lương Tĩnh: "Ta sẽ cùng ngươi vào cung bái kiến phụ hoàng."

Lương Tĩnh vừa về kinh thành đã vội vã đến phủ hắn, ngay cả cổng cung cũng chưa bước vào. Chuyện này cần phải sửa sai một chút, kẻo truyền đến tai Hoàng thượng, e rằng ngài sẽ không vui. Hai người vừa rồi còn đùa giỡn một phen, lại dùng bữa, thời gian đã trôi qua không ít.

Lương Tĩnh đáp: "Ta và Kim Thị lang phong trần mệt mỏi, diện kiến Hoàng thượng trong bộ dạng này e là không ổn. Nên bọn ta bàn nhau, mỗi người về tắm rửa sạch sẽ rồi mới vào cung." 

Nhưng ngay sau đó, y lại thật thà thú nhận: "Mà đó chỉ là cái cớ. Ta chỉ muốn gặp huynh trước đã." Trong lòng y, hình bóng Tiêu Yến Ninh cứ day dứt, khiến y cồn cào khó chịu. Vất vả trở về kinh, y không muốn chờ đợi thêm khắc nào nữa.

Tiêu Yến Ninh: "..." Lương Tĩnh luôn thẳng thắn như thế, mỗi lần đều khiến hắn trở tay không kịp, nhưng cũng làm lòng hắn khẽ rung lên chút vui mừng.

Hắn nhìn y, dịu dàng đáp: "Sau này, ngày nào cũng có thể gặp."

Lương Tĩnh ừ một tiếng, ngoan ngoãn như chú cún con.

Hai người cùng ngồi xe ngựa của phủ Phúc Vương, tiến thẳng vào cung.

Vừa đến cổng cung, cả hai xuống xe, phía sau đã vang lên tiếng gọi của Kim Tùng.

Người có thể đứng vững trên triều đình, vào được lục bộ làm quan, không ai là kẻ ngốc, huống chi Kim Tùng đã là Hình bộ Thị lang. Nếu tình hình chưa rõ, Kim Tùng hẳn đã mang khẩu cung của Bình Vương, lập tức vào cung bẩm báo Hoàng thượng để giành công đầu. Nhưng giờ đây, Tiêu Yến Ninh đang là ngôi sao sáng trên triều, nếu Kim Tùng dám bỏ qua Lương Tĩnh để tranh công, chẳng khác nào tự chuốc lấy phiền phức.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...