🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 153: 154

Chương 153

Tiêu Yến Ninh rời khỏi cung Thái Hậu, người hắn đã bước qua cửa cung, vậy mà tiếng cười của Tần Thái hậu dường như vẫn văng vẳng bên tai, réo rắt không tan. Hắn dừng chân trước cửa Vĩnh Bình Cung, ánh mắt lướt qua những bức tường cung đỏ thắm. Tường cung vẫn như xưa, lặng lẽ đứng đó, chứng kiến lịch sử trôi qua, nhìn thấu bao đổi thay nhân sự trong chốn thâm cung.

Rời Vĩnh Bình Cung, Tiêu Yến Ninh không vội xuất cung mà đến Càn An Cung thăm Hoàng thượng đang bệnh. Lúc hắn đến, Quan Hải đang khổ sở khuyên nhủ Hoàng thượng uống thuốc, còn ngài thì cứ lề mề, viện cớ không muốn uống. 

Nghe tin Tiêu Yến Ninh đến, Hoàng thượng lập tức ngồi thẳng dậy, ra lệnh cho Quan Hải bưng bát thuốc lui ra. Sắc mặt ngài vì bệnh mà kém phần rạng rỡ, nhìn thấy Tiêu Yến Ninh, ngài nhíu mày, khẽ cười lạnh, giọng điệu có phần kỳ lạ: "Ngươi đến làm gì?"

Quan Hải liếc Tiêu Yến Ninh một cái, rồi lặng lẽ lui sang một bên.

Tiêu Yến Ninh thoáng câm nín, chỉ muốn thở dài. Nếu hắn vào cung mà không đến thăm Hoàng thượng, chắc chắn ngài sẽ để tâm, rồi suy nghĩ lung tung, tâm trạng e rằng càng thêm u ám.

Nhưng giờ hắn đến rồi, Hoàng thượng lại nghĩ đến những việc hắn đã làm, lòng ngài như bị gai đâm, chẳng mấy dễ chịu. 

Tình phụ tử dù sâu đậm đến đâu, một khi đã rạn nứt, cũng chẳng thể một sớm một chiều mà hàn gắn.

May mà da mặt Tiêu Yến Ninh đủ dày, hắn làm như không nghe ra cái giọng châm chọc của Hoàng thượng, đáp: "Nhi thần đến thăm phụ hoàng."

Hoàng thượng hừ nhẹ: "Vẫn y như cũ, có gì hay mà nhìn." 

Nói đến đây, ngài thoáng ngượng ngùng. Ngày trước, mỗi lần ngài bệnh, các hoàng tử, công chúa dù trong lòng nghĩ gì, cũng phải tất tả đến thăm. Giờ thì hay rồi, Thái tử không còn, các hoàng tử khác đều bị giam trong Chiếu Ngục, đừng nói đến thăm, ngay cả việc sau này có ra khỏi Chiếu Ngục hay không còn là một dấu hỏi. Càn An Cung vắng đi tiếng thỉnh an rôm rả, Hoàng thượng bỗng thấy chốn này lạnh lẽo đến lạ.

Ngài hỏi: "Đã lâu thế rồi, Vu Táng vẫn chưa tra rõ mọi chuyện sao?"

Tiêu Yến Ninh đáp: "Nhi thần không rõ, chắc là Vu đại nhân có cách thẩm tra riêng." 

Hoàng thượng rõ ràng là đã biết mà còn hỏi, dù giờ đây trên danh nghĩa chỉ còn hắn là hoàng tử, nhưng với chuyện tiến độ thẩm tra, Vu Táng chắc chắn đã bẩm báo Hoàng thượng đầu tiên. Hắn có nhúng tay vào việc thẩm tra hay không, trong lòng Hoàng thượng rõ như gương.

Hoàng thượng cười khẩy, ngài vốn định bảo rằng hôm đó Tiêu Yến Ninh chất vấn các huynh đệ, dáng vẻ tự tin như đã nắm rõ mọi chuyện, giờ lại bảo không biết, ai tin nổi? Nhưng lời đến miệng, nhìn dáng vẻ có phần bất đắc dĩ của Tiêu Yến Ninh, ngài đành nuốt lại.

Hoàng thượng hiểu rõ, giờ phút này dù ngài nói lời khó nghe thế nào, Tiêu Yến Ninh cũng chỉ có thể nghe. Nhưng làm vậy, ngoài khiến cả hai thêm khó chịu, chẳng được ích gì, trừ phi ngài không còn muốn nhận Tiêu Yến Ninh làm con, hoặc trừ phi Tiêu Yến Ninh muốn đối đầu ngài.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...