Chương 15: 16
Chương 15
Vâng lệnh Hoàng Thượng, Thái tử đành hộ tống Thất Hoàng Tử về Vĩnh Chỉ Cung.
Vừa bước vào nội điện, y đã thấy đám cung nhân đứng đó, lúng túng, hoảng loạn, chẳng biết phải xử trí ra sao trước cảnh tượng trước mắt.
Thái Tử khẽ nhíu mày, lòng thoáng không vui, sắc mặt càng thêm lạnh lùng.
Cung nhân ở Càn An Cung đều là những kẻ hầu cận Hoàng Thượng, từng trải qua bao cảnh đời, vậy mà giờ đây lại lóng ngóng như thế, thật chẳng giống người bên cạnh ngài.
Thấy Thái Tử lộ vẻ không hài lòng, đám cung nhân chẳng dám hé răng, vội thu lại thần sắc, nhường đường cho y.
Nội điện đã được dọn dẹp sạch sẽ, thoảng hương trầm nhàn nhạt. Thái Tử tiến vào, chỉ thấy Tiêu Yến Ninh, đã được tắm rửa sạch sẽ, quấn trong tấm chăn mềm mại, cuộn mình thành một cục nhỏ, nằm sấp trên giường.
Hắn vùi đầu sâu vào chăn gấm êm ái, thỉnh thoảng nghiêng mặt, để lộ đôi mắt tròn xoe long lanh ngấn lệ, lén lút liếc nhìn xung quanh.
Hễ thấy có ai nhìn mình, hắn vội quay đầu, hừ hừ vài tiếng, rưng rưng nước mắt, rồi lại tiếp tục vùi xuống.
Cái thân nhỏ xíu ấy, mông chổng lên, tứ chi mũm mĩm cuộn trong chăn, còn ngọ nguậy, như muốn chui hẳn vào trong chăn. Dường như chỉ cần không thấy những ánh mắt kia, hắn có thể giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Nhìn cảnh này, Thái Tử chợt thấy người đệ đệ ngây thơ này đang sống động diễn tả cái gọi là "xấu hổ muốn độn thổ".
Tiêu Yến Ninh nào chỉ muốn độn thổ, hắn tức tối muốn phắn ra khỏi thế giới này. Toàn thân hắn như khắc bốn chữ "mất mặt ê chề". Nghĩ đi nghĩ lại, đều tại cái ông bố Hoàng Thượng kia, rảnh rỗi không có việc gì làm, lại ôm hắn đến Càn An Cung! Chẳng lẽ sợ hắn chưa đủ nổi bật hay sao hả?
Khi tỉnh dậy trong mơ màng, biết mình đang ở đâu, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu hắn là: phen này hắn chắc chắn sẽ thành cái bia sống trong hoàng cung, một cái bia sống động đậy.
Còn về chuyện xấu hổ kia, phần lớn hắn chẳng thể kiểm soát. Hắn mới chỉ hơn một tuổi, tuy mang linh hồn trưởng thành, nhưng đôi khi chẳng thể kiềm chế bản năng của cơ thể trẻ thơ.
Từ khi biết tự đi lại, ở Vĩnh Chỉ Cung, mỗi lần hắn cựa quậy trong giấc ngủ, nhắm mắt kêu "a a" vài tiếng, cung nhân đã biết hắn sắp làm gì, liền gọi hắn dậy, để hắn tự đi vệ sinh.
Nhưng ở Càn An Cung thì khác, chẳng ai biết cách chăm trẻ, cũng chẳng ai hiểu thói quen của hắn.
Khi hắn bàng hoàng nhận ra mình đang ở Càn An Cung, cảm giác mất kiểm soát ập đến. Trong đầu lóe lên một ý: đổ trà lên giường, giả vờ như mình tè dầm để phá cục. Nhưng ai ngờ cung nhân ở Càn An Cung tuy thiếu tinh tế nhưng phản ứng nhanh như chớp. Hắn vừa ngồi dậy, họ đã ùa tới.
Trước bao ánh mắt, Tiêu Yến Ninh làm sao dám lấy nước. Đám cung nhân vô ý kia không chỉ ngăn hắn xuống giường, còn lo lắng hỏi nhau: "Tiểu hoàng tử làm sao thế? Có đói không? Có cần gọi nhũ mẫu không? Chúng ta phải làm gì đây?"
Bình luận