🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 149: 150

Chương 149

Hành động của Thận Vương và Tĩnh Vương, ngày thường vốn không nổi bật, cũng chẳng mấy ai để tâm. Nhưng vào thời khắc đặc biệt này, chỉ một chút động tĩnh nhỏ cũng khiến họ trở nên lồ lộ trong mắt mọi người. 

Trong mắt người khác, hoặc là họ đang làm chuyện mờ ám nên lòng đầy lo lắng, hoặc là họ quá coi trọng ý kiến của Thụy Vương, nên gặp chuyện gì cũng muốn cùng hắn thương lượng.

Dù là trường hợp nào, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía họ, vây chặt lấy họ, như muốn xuyên thấu lớp vỏ ngoài để nhìn sâu vào tâm can.

So ra, Thụy Vương vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, từ điểm này mà nói, tâm lý của hắn vững vàng hơn Thận Vương và Tĩnh Vương rất nhiều.

Thụy Vương đưa mắt nhìn Tiêu Yến Ninh từ đầu đến chân, vẻ mặt khó hiểu: "Ta không hiểu ý của Thất đệ lắm. Khi Thái tử điện hạ mất tích năm xưa, đám hoàng tử chúng ta tuổi còn nhỏ, chưa ai rời cung lập phủ, làm sao biết được ai phái người truy sát Thái tử? Hơn nữa, nếu ta nhớ không nhầm, sau khi Thái tử hồi kinh đã nói rõ chuyện bị tập kích. Chẳng phải là do đám quan viên liên quan đến Nam Cương và mỏ vàng sợ hãi, lo Thái tử tra ra chuyện họ làm giả mỏ vàng, nên mới phái người truy sát để che giấu hành vi tham ô vàng hay sao? Qua bao năm, Thất đệ giờ nhắc lại chuyện này, rốt cuộc có ý gì?"

Tiêu Yến Ninh: "Chẳng có ý gì cả, chỉ là tò mò thôi."

Thụy Vương cười khẩy: "Nếu Thất đệ đã tò mò thế, sao không tự đi tra cho rõ, biết đâu lại tìm ra vài thứ mới mẻ."

Đối mặt với giọng điệu mỉa mai của Thụy Vương, Tiêu Yến Ninh chẳng hề nổi giận. Hắn nói: "Thời gian đã lâu, dù năm xưa có gì đó, giờ cũng chẳng thể tra ra. Trừ phi, có kẻ đứng sau lưng làm con chim sẻ rình con ve." Nói đến đây, hắn còn bật cười vì câu đùa nhạt nhẽo của chính mình.

Nhưng ngay sau đó, Tiêu Yến Ninh ngừng cười, bởi ánh mắt Thụy Vương nhìn hắn như thể đang nhìn một gã điên.

Hắn thu lại tâm tư, nói: "Thôi được, chuyện Thái tử ca ca rơi xuống vực tạm gác lại. Tứ ca, những chuyện riêng tư của Thái tử ca ca, các huynh làm sao biết được? Đừng vội phủ nhận là các huynh không biết. Dù lúc ấy Hồ đại nhân đứng ra đàn hặc Thái tử, nhưng trước đó đã có tin đồn rò rỉ. Men theo manh mối, tự nhiên sẽ tìm ra vài dấu vết." 

Nếu không, Thái tử sau này đâu cần dùng vụ án gian lận khoa cử để đối phó ba người bọn họ.

Thụy Vương mím chặt môi, không lập tức lên tiếng.

Ngồi trên cao, Hoàng Thượng trầm giọng: "Nói."

Ngày trước, ngài không truy cứu những chuyện này, bởi Thái tử quả thực có chỗ thiếu đức hạnh. Nhưng giờ Thái tử đã mất, trong tình cảnh này, nếu Thụy Vương không nói rõ một hai, cơn giận ngài tích tụ vì cái chết của Thái tử sẽ trút hết lên đầu hắn.

Cơn thịnh nộ của đế vương, e là Thụy Vương cũng chẳng muốn nếm thử.

Thụy Vương cúi mắt, khẽ nói: "Mấy năm trước, có một nữ tử Nam Chiếu đưa một đứa trẻ vào kinh. Nàng ta không biết thân phận Thái tử, chỉ cầm ngọc bội của y đi khắp nơi dò hỏi." Trong kinh thành, quan viên nhiều vô kể, người tinh mắt cũng không thiếu. Tình cờ, người của Tĩnh Vương phát hiện ra chuyện này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...