🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 147: 148

Chương 147

Thái tử nói những lời ấy, khóe môi khẽ nhếch, như cười mà chẳng phải cười, ánh mắt thoáng nét trào phúng. Bình thường, y vốn là Thái tử điện hạ phong thái quân tử, đoan trang ôn hòa, tựa ngọc quý trên tay, ngay cả bước đi cũng toát lên khí độ thanh tao. Nếu có ai trông thấy dáng vẻ y lúc này, e rằng sẽ không kìm được mà buông vài lời khuyên can.

Tiêu Yến Ninh nhìn y, Thái tử lại cười thong dong, hỏi lần nữa: "Có phải bị cô gia làm cho hoảng sợ rồi không?" Ánh mắt y ánh lên chút chờ mong, dường như rất muốn thấy hắn lúng túng, sợ hãi.

Nhưng Tiêu Yến Ninh chỉ mím môi, mặt lạnh như tiền, đáp: "Không có." 

Hắn thầm nghĩ, không biết Thái tử bị gì mà kỳ quặc thế này. Muốn thấy hắn sợ, chi bằng nửa đêm lén vỗ vai hắn một cái, hiệu quả hơn nhiều. Hắn đường đường là người lớn, vài ba câu nói làm sao khiến hắn hoảng loạn được?

Lời Tiêu Yến Ninh là thật lòng, nhưng Thái tử chỉ nheo mắt cười, vẻ mặt chẳng mấy tin tưởng. Cũng phải, y nhìn hắn lớn lên, ít nhiều hiểu rõ tính tình hắn. Chỉ có thể nói, Tiêu Yến Ninh từ nhỏ đã quen thốt lời dối trá, khi nói dối thì người đời tin sái cổ, giờ hắn nói thật lại chẳng ai buồn tin.

Thái tử lại hỏi: "Thất đệ, đề nghị vừa rồi của cô gia, đệ thấy thế nào?"

Tiêu Yến Ninh đáp cộc lốc: "Không thế nào cả."

Thái tử thành khẩn: "Thất đệ lo Tiêu Hành không thể thuận lợi lên ngôi ư?"

Không đợi hắn trả lời, y tiếp lời: "Về điểm này, Thất đệ cứ yên tâm. Trừ đệ ra, những kẻ khác chẳng đáng lo. Hôm nay, ngoài cung, Tứ đệ, Ngũ đệ đều đang điều động phủ binh, lại còn lén lút mang theo không ít người vào cung. Là chúng ép buộc cô gia, là chúng vô lý trước. Khi phụ hoàng tỉnh lại, thấy được hành vi của chúng, trong lòng chỉ có oán trách. Sau này, làm sao ngài có thể giao giang sơn cho chúng?"

"Tiêu Hành là đích tử của cô gia," Thái tử nói tiếp, "đến lúc đó, phụ hoàng nhìn thấy nó, sẽ thấy bóng dáng của cô gia. Nếu phụ hoàng cầm cự thêm vài năm, Tiêu Hành lớn hơn chút nữa, cơ hội ngồi lên ngôi vị ấy càng lớn." Dù sao y là Thái tử được Hoàng thượng bồi dưỡng bao năm, chưa từng điều động vệ suất Đông cung, cũng chẳng làm gì sai trái. Hoàng thượng đối với y, chỉ có áy náy mà thôi.

Tiêu Yến Ninh nghe mà cả người tê dại. Hắn muốn hỏi, sao Thái tử lại nghĩ hắn không nằm trong số "những kẻ khác"? Chỉ vì ngày thường hắn tỏ ra vô hại ư? Dù vô hại thế nào, hắn vẫn là một hoàng tử!

Song, thận trọng đã khắc sâu vào xương tủy Tiêu Yến Ninh. Dù đến nước này, hắn cũng chẳng để lộ suy nghĩ trong lòng, tránh lưu lại kẽ hở trong lời nói. Hắn chỉ nhàn nhạt đáp: "Thái tử ca ca, nếu huynh muốn Tiêu Hành làm hoàng đế, chi bằng tự mình sống thật tốt, tự mình lên ngai vàng. Sau này, Tiêu Hành sẽ thuận lý thành chương kế vị."

Như thế, không ai có thể bắt lỗi.

Nương tựa vào ai cũng chẳng bằng nương tựa vào chính mình. Khi ấy, đám thúc thúc như bọn hắn nếu muốn đoạt quyền từ tay Tiêu Hành, sẽ bị gán tội phản nghịch, bị vô số quan viên trung thành với người thừa kế chính thống xả thân ngăn cản.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...