🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 129: 130

Chương 129

Lần này Hoàng Thượng lâm bệnh, quả thật có phần khổ sở. Ban đầu chỉ là cảm phong hàn, sốt cao hừng hực, mãi mới hạ được nhiệt, nhưng người ngài vẫn cứ lơ mơ trong cơn sốt nhẹ. Thuốc thang uống vào như nước đổ lá khoai, chẳng thấy hiệu quả gì. 

Ngài chẳng biết mình khó chịu ở đâu, chỉ thấy toàn thân mỏi mệt, rồi lại mắc thêm chứng ho khan. Ho sù sụ, ngày càng nặng, đến khi ngủ cũng bị tiếng ho đánh thức, hiếm hoi lắm mới có được giấc tròn.

Hôm ấy, Tiêu Yến Ninh vào cung thăm Hoàng Thượng. Những ngày này, tinh thần ngài chẳng mấy tốt, ngày ho, đêm ho, thiếu ngủ trầm trọng, cả người lúc nào cũng như chìm trong mộng mị. Bệnh tật hành hạ, nghỉ ngơi chẳng đủ, ngài càng thêm khó chịu. 

Cả đám cung nhân trong Càn An Cung hầu hạ đều bị ngài mắng té tát.

Lần này hắn vào cung, Hoàng Thượng đang tỉnh, có lẽ vừa chợp mắt được một canh giờ nên tinh thần đỡ uể oải, không còn vẻ cáu kỉnh như thường. Nhưng gương mặt ngài tái nhợt, đôi mày lộ rõ nét mệt mỏi, trán lấm tấm mồ hôi hư, hơi thở nặng nề hơn ngày thường đến ba phần. 

Tiêu Yến Ninh bước tới thỉnh an, chưa kịp quỳ xuống, Hoàng Thượng đã ho hai tiếng, giọng yếu ớt: "Đứng dậy đi, chỉ có hai cha con ta, cần gì phải làm mấy lễ nghi phù phiếm."

Tiêu Yến Ninh không vội đứng, vẫn cung kính hành lễ đầy đủ, rồi mới cười: "Dù chỉ có mình nhi thần, nhi thần cũng không thể bất kính với phụ hoàng." Hoàng Thượng nghe vậy, dù thân thể khó chịu, vẫn bật cười nhẹ: "Thôi đừng ba hoa, đứng lên đi." 

Hắn mới nhanh nhẹn đứng dậy, ngẩng mắt nhìn, thấy Lưu Hải và Minh Tước đứng trước long sàng, mặt mày khó xử. Lưu Hải ánh mắt lộ vẻ lo lắng, còn Minh Tước dù mặt không chút biểu cảm, nhưng khi chạm mắt hắn, vẫn vội dùng ánh mắt ra hiệu về phía bát thuốc trên bàn, đã nguội lạnh từ lâu.

Thuốc này mà không uống, e là hỏng mất.

Gần đây Hoàng Thượng càng lúc càng nóng nảy. Khi Hoàng Hậu và Tần Quý Phi đến hầu bệnh, ngài còn nén giận, nhưng sau đó ngài thấy phiền khi các phi tần cứ lảng vảng trước mắt, bèn miễn cho các nàng hầu bệnh. 

Việc ép ngài uống thuốc đành rơi vào tay đám nội giám thân cận như Lưu Hải, Quản Hảo, Minh Tước. Nhưng Hoàng Thượng nào chịu nghe lời họ? Ngày nào Càn An Cung cũng vang tiếng ngài mắng đám thái y trong Thái Y Viện là lũ vô dụng, bao lâu rồi mà sốt không hạ, ho không dứt. Lúc bực dọc, ngài còn đòi chém đầu cả đám thái y.

Lưu Hải, Minh Tước đã dỗ ngọt đủ đường, cố ép Hoàng Thượng uống thuốc đúng giờ, nhưng vô ích. Họ không có cái uy như Hoàng Hậu, nói vài câu khuyên nhủ, Hoàng Thượng dù không vui cũng uống thuốc. Họ lại chẳng dám như Tần Quý Phi, ngang nhiên ép ngài uống. Chỉ đành đứng bên, lòng như lửa đốt.

Tiêu Yến Ninh nhìn Hoàng Thượng, người bệnh tật trông tiều tụy, như già đi mấy tuổi. Ngài cau mày, vẻ mặt đầy bực dọc, khó chịu. Người lớn tuổi, lúc bệnh tật, chẳng khác gì trẻ nhỏ. Già mà như trẻ, cũng cần người dỗ dành. 

Hắn ngồi bên giường, liếc bát thuốc trên bàn, nhẹ giọng hỏi: "Thuốc nguội cả rồi, sao phụ hoàng không uống?"

"Uống hay không chẳng phải như nhau sao?" Hoàng Thượng lạnh lùng đáp, giọng đầy bực bội: "Uống rồi cũng chẳng thấy khá, thà không uống còn hơn."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...