🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 127: 128

Chương 127

Cỗ xe ngựa chầm chậm lăn bánh, cuối cùng dừng lại bên ngoài bức tường viện Lương gia, nơi mà cả Tiêu Yến Ninh lẫn Lương Tĩnh đều quen thuộc như lòng bàn tay. Có một dạo dài, Tiêu Yến Ninh thường trèo tường từ đây để vào Lương phủ. Lâu dần thành thói quen, dù rõ ràng có thể đường hoàng bước qua cổng chính, hắn vẫn ngại phiền mà thích trèo tường hơn. Còn ở trong phủ, Lương Tĩnh chỉ cần nghe tiếng động là đã sẵn sàng đặt thang chờ sẵn.

Xe ngựa dừng lại, Lương Tĩnh nằm đó, chẳng động đậy.

Tiêu Yến Ninh biết y chỉ nhắm mắt chứ chưa ngủ. Thấy Lương Tĩnh chưa muốn ngồi dậy, hắn cũng chẳng vội, lặng lẽ nằm bên cạnh y, hai người kề sát nhau, hơi thở hòa quyện, nhẹ nhàng mà rõ ràng. Tiêu Yến Ninh nắm lấy tay Lương Tĩnh, im lặng an ủi người bên cạnh.

Trong khoảnh khắc ấy, cỗ xe nhỏ bé như một bức tường thành kiên cố, ngăn cách mọi giông bão bên ngoài. Ở nơi này, dù yếu đuối một chút, cũng chẳng ai hay biết.

Không rõ thời gian trôi qua bao lâu, với Tiêu Yến Ninh, khoảnh khắc ấy như kéo dài vô tận, nhưng khi Lương Tĩnh mở mắt, sẵn sàng đối mặt với thế gian, hắn lại thấy thời gian trôi nhanh quá đỗi. Y trốn tránh hiện thực, nhưng cũng chỉ là một cái chớp mắt ngắn ngủi.

Nếu có thể, Tiêu Yến Ninh thật lòng mong y được tùy hứng một lần, ngủ một giấc thật sâu, quên đi mọi muộn phiền.

Lương Tĩnh chậm rãi ngồi dậy. Y còn nhiều việc phải làm: an ủi mẫu thân, tìm hiểu vì sao Nghĩa Dũng Hầu phủ lại hành động như vậy. Y nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, trái tim tan nát dần cứng cỏi trở lại.

Trốn tránh không đổi được sự thật, không thay được kết cục. Dù đau đớn đến đâu, y vẫn phải đối diện.

Lương Tĩnh nhìn Tiêu Yến Ninh: "Yến Ninh ca ca, ta về phủ đây."

Tiêu Yến Ninh cũng ngồi dậy, khẽ thở dài, đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn trên cổ áo y: "Ta vào cùng ngươi."

Lương Tĩnh sững sờ, không ngờ hắn lại có ý định này.

Tiêu Yến Ninh nói tiếp: "Lần trước ta không đi cùng, là muốn để mẫu thân ngươi có thời gian tiêu hóa chuyện này một mình. Lần này, ta phải ở bên ngươi." 

Lần đầu nghe tin dữ, có hắn là người ngoài ở đó, Hoắc thị e khó lòng trút hết nỗi uất hận trong lòng, dễ sinh bệnh. Lần này thì khác, mọi người đã chuẩn bị tâm lý từ trước, có người ngoài cũng không đến nỗi quá ngột ngạt.

Lương Tĩnh biết chuyện này không hợp lễ, nhưng giờ khắc này, y không muốn nghĩ ngợi nhiều. Gọi là trốn tránh hay bất tài cũng được, một mình gánh vác nỗi đau ấy quá sức, y mong có Tiêu Yến Ninh ở bên.

Bước xuống xe, Tiêu Yến Ninh dặn Nghiên Hỉ: "Các ngươi đợi ở đây."

Hắn chỉ muốn một mình đi cùng Lương Tĩnh. Một bi kịch không thể mở lời, đâu cần quá nhiều người vây quanh chứng kiến.

Nghiên Hỉ đáp: "Vâng, Vương gia."

Tiêu Yến Ninh theo Lương Tĩnh bước vào Lương phủ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...