🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 109: 109

Chương 109

Tết sắp đến, Lương Tĩnh biết mình nên ngoan ngoãn ở lại Lương phủ, nhưng nhìn ngọn lửa bập bùng nhảy nhót, y chợt nghĩ đến Tiêu Yến Ninh, từ cung cấm trở về vương phủ, cũng chỉ lẻ loi một mình. Một cơn xúc động bỗng trỗi dậy, khiến y muốn lập tức chạy đến gặp hắn.

Đêm giao thừa đoàn viên, y chỉ muốn nói với Tiêu Yến Ninh vài lời chúc lành giản đơn.

Khi đầu óc tỉnh táo trở lại, Lương Tĩnh đã đứng trước cổng phủ Phúc Vương.

Thị vệ trước cổng thấy y liền vội vàng tiến đến đón. Trước khi đến, Lương Tĩnh chẳng nghĩ ngợi gì, đầu óc trống rỗng. Nhưng nhìn vẻ mặt quan tâm của thị vệ, y đột nhiên thấy hơi ngượng ngùng.

Song, đã đến rồi, sao có thể quay về tay không? Lương Tĩnh định đứng trước cổng chờ Tiêu Yến Ninh trở lại, chỉ muốn nói đôi ba câu mà thôi.

Thị vệ biết y đến tìm Tiêu Yến Ninh, nào dám để y chịu lạnh ngoài trời. Cả phủ Phúc Vương ai nấy đều rõ, Tiêu Yến Ninh đối với Lương Tĩnh còn thân thiết hơn cả huynh đệ ruột thịt. Mùa đông giá rét thế này, nếu để y bị cảm lạnh, họ e cũng chẳng được yên thân. Thế là, họ nhiệt tình mời y vào phủ.

Mặc Hải, quản gia ngoại viện, đích thân dẫn Lương Tĩnh đến sân viện nơi Tiêu Yến Ninh cư ngụ.

Tiêu Yến Ninh từng dặn dò hạ nhân trong phủ: bất kể Lương Tĩnh đến lúc nào, bất kể hắn có mặt hay không, cứ dẫn thẳng y vào biệt viện của hắn.

Nơi nghỉ ngơi dành riêng cho Lương Tĩnh cũng ở đây. Có thể nói, Lương Tĩnh ở phủ Phúc Vương hoàn toàn tự do ra vào, tự tại như ý.

Trong phủ Phúc Vương, chỉ duy nhất Lương Tĩnh được đặc quyền ấy. Ngay cả Thái tử đến, cũng chỉ được chờ ở tiền sảnh mà thôi.

Khi chỉ còn lại một mình trong sân viện, Lương Tĩnh đứng đó, ngắm cảnh vật quen thuộc. Dù cố kìm nén, khóe môi y vẫn không nhịn được mà cong lên, nụ cười lấp ló.

Ở phủ Phúc Vương, mỗi khoảnh khắc y đều cảm nhận được mình đặc biệt thế nào trong lòng Tiêu Yến Ninh.

Dù đã xảy ra chuyện với An Vương, Tiêu Yến Ninh vẫn tin tưởng y tuyệt đối. Y ra vào phủ Phúc Vương như chốn không người.

Lương Tĩnh chỉ tiếc mình đọc sách ít, chẳng biết dùng từ gì để diễn tả tâm trạng lúc này.

Trái tim y đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chẳng thể kiểm soát.

Gió lạnh thổi qua, khiến Lương Tĩnh hắt hơi một cái. Y biết Tiêu Yến Ninh rất quan tâm đến sức khỏe của mình. Nếu chẳng may bị cảm, chắc chắn hắn sẽ không vui.

Vậy nên, y chẳng chút do dự, hiên ngang bước vào nơi ở của Tiêu Yến Ninh.

Nơi đây ấm áp nhất, chẳng lo bị lạnh, đợi người ở đây là thích hợp nhất.

Mặc Hải cung kính dâng trà, phía sau là tỳ nữ bưng điểm tâm.

Thấy Lương Tĩnh ngồi trong phòng Tiêu Yến Ninh, họ chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...