🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 101: 102

Chương 101

Tiêu Yến Ninh, sau một sự kiện lạ lùng chẳng rõ đầu đuôi, quyết định cùng Lương Tĩnh lưu lại trang viên thêm một thời gian. Qua năm mới, Lương Tĩnh sẽ bước chân vào Ngũ Quân Đô Đốc Phủ, giữ chức Đô Đốc Thiêm Sự trong Trung Quân. Khi ấy, thời gian rảnh rỗi để thong dong ngao du chắc gì đã còn.

So với Binh Bộ, Ngũ Quân Đô Đốc Phủ có phần lép vế hơn. Nhưng An Vương vốn đã luân phiên nắm quyền ở Binh Bộ, nếu Lương Tĩnh – công thần số một dưới trướng hắn – lại chen chân vào đó, e rằng Binh Bộ sẽ hoàn toàn rơi vào tay An Vương. Còn Hoàng Thượng, ngài đâu dễ để An Vương tha hồ bành trướng thế lực như vậy.

Ngũ Quân Đô Đốc Phủ và Binh Bộ vốn kiềm chế lẫn nhau. Đô Đốc Phủ nắm quyền thống lĩnh binh lính, Binh Bộ giữ quyền điều động quân đội, còn Ngự Mã Giám thuộc nội đình, quản cấm quân tinh nhuệ và một phần kinh doanh, lo việc bảo vệ cung đình và kinh thành. Ba bên như ba chân vạc, giám sát và kiềm tỏa lẫn nhau, là cách Hoàng Thượng chia nhỏ quyền lực để dễ bề kiểm soát.

Lệnh bổ nhiệm của ngài, ai dám cãi? Tiêu Yến Ninh nghe tin chỉ biết dặn Lương Tĩnh sau này phải thận trọng hơn. Kinh thành chẳng giống biên cương, nơi kẻ nào giết được nhiều địch thì công trạng lớn. Đây là chốn danh lợi, trong Ngũ Quân Đô Đốc Phủ còn có Tả Hữu Đô Đốc, cũng giám sát lẫn nhau. Lương Tĩnh làm Đô Đốc Thiêm Sự, muốn giữ mình trung lập, không theo phe nào, quả là điều chẳng dễ.

Lương Tĩnh hiểu điều này, chỉ nói y sẽ cẩn thận. Triều đình rối ren phức tạp, chi bằng ở trang viên thanh tịnh hơn nhiều.

Những ngày nhàn rỗi, hai người ngắm tuyết rơi, nấu rượu thơm. Hứng khởi nổi lên, họ lôi lò ra, tự tay nướng thịt. Ở chốn của mình, đuổi hết hạ nhân, chỉ còn Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh, hắn mới thoáng để lộ chút bản tính thật.

Tay nghề của hắn, phải nói là chẳng tệ chút nào, chẳng giống hoàng tử sống trong nhung lụa như lời đồn. Lương Tĩnh nhìn động tác điêu luyện của hắn, thoáng ngạc nhiên. Y còn nhớ hồi nhỏ, ở hậu viện Vĩnh Chỉ Cung, cả hai từng nướng thịt. Khi ấy, thịt cháy đen thui, ăn vào miệng chỉ toàn vị đắng khét.

Giờ đây, cùng nhau động tay, Lương Tĩnh nướng thì thường thôi, nhưng miếng thịt qua tay Tiêu Yến Ninh lại hóa thành món ngon mắt, thơm lừng, đủ cả sắc, hương, vị. Lương Tĩnh nhìn chằm chằm miếng thịt, mùi thơm xộc thẳng vào mũi, khiến y nuốt nước miếng đánh ực:

"Yến Ninh ca ca, còn bao lâu nữa mới xong?" Ban đầu, nướng thịt là để tận hưởng không khí, nhưng giờ mùi thơm này đã thật sự đánh thức con sâu tham ăn trong bụng y.

Tiêu Yến Ninh nhìn dáng vẻ đó, trong lòng hiếm hoi nổi lên chút đắc ý. Sống thêm một kiếp, chuyện dùng thịt nướng để "thu phục" người khác với hắn chỉ là trò trẻ con. Nếu không ngại để lộ quá nhiều khiến người khác sinh nghi, hắn thậm chí còn muốn biểu diễn màn tung chảo cho Lương Tĩnh xem. Kiếp trước, hắn học nấu ăn từ sớm, ban đầu chỉ cần no bụng, sau này tay nghề cũng chẳng tệ.

Cứ chờ đi, rồi sẽ có ngày khiến Lương Tĩnh kinh ngạc.

Hắn vừa nghĩ vừa lật miếng thịt, giọng thong dong: "Chờ chút nữa, sắp xong rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...