🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 279: Chương 279

Thư Nhan liếc nhìn tay bà ấy. Hai bàn tay trống không, thức ăn ở đâu ra?

"Bác thấy thức ăn không tươi nên lại không mua nữa." Bác cả vội vàng giải thích.

Còn có thể kiếm được cái cớ nào tệ hơn nữa không?

"Bác cả ạ, bác cũng coi như một thành viên trong gia đình. Thú thật với bác, đúng là cháu với Phương Trạch Vũ đang yêu nhau. Sau này, nếu anh ấy đến đây thường xuyên, bác đừng ngạc nhiên quá nhé." Thư Nhan báo trước cho bác cả.

Bác cả là ra vẻ bác đây đã đoán ra được từ lâu rồi, chính vì lo lắng sẽ quấy rầy hai đứa nên mới cố tình về muộn đấy.

"Cháu có thể tìm được một người tốt với cháu, tốt với cả các con cháu thì quá tốt. Khi ông nhà bác ra đi, bác mới hai mươi bảy tuổi, lại chỉ có một mụn con gái. Nếu không nhờ các chú các bác đều tốt thì đúng là không thể kiên trì được." Bác cả cũng một thân một mình nuôi con nên có phần đồng cảm: "Hồi ấy, bố nó mất, bác cũng từng có ý nghĩ, nhưng thật sự không gặp được ai tâm đầu ý hợp cả."

Thư Nhan hiểu. Bà ấy không giống mình, chồng bà ấy mất vì bệnh tật. Quan trọng nhất là lúc sinh thời, chồng bà ấy rất tốt với hai mẹ con, việc gì nặng nhọc bẩn thỉu cũng tranh làm, lên núi chặt củi thấy quả dại cũng có thể nhớ tới bà ấy. Đem một người đàn ông như vậy ra so sánh, muốn tái giá không còn dễ dàng nữa.

"Bác năm nay nay mới ba mươi tám. Thật ra tuổi tác cũng chưa cao. Không nghĩ đến việc tìm một người khác nữa ạ?" Về sau, phụ nữ độc lập hơn ba mươi chưa kết hôn đầy rẫy. Như bản thân Thư Nhan đây, chẳng phải hơn ba mươi cũng chưa kết hôn còn gì.

Tóm lại, cô cương quyết sẽ không vì kết hôn mà để mình phải chịu tủi hờn. Chẳng có lý nào đang độc thân vui vẻ, lại cưới chồng rồi phải bóp mồm bóp miệng, còn phải hầu hạ người ta. Cô có điên đâu.

TBC

"Bác? Con bác đã lên đại học rồi." Bác cả xua tay.

"Chí vì con gái bác lên đại học rồi nên bác càng phải tìm. Con gái bác đã lớn. Tốt nghiệp ra đi làm, sau này lấy chồng đẻ con, có con đường riêng của mình. Cũng đâu thể vì con vì cái cả đời được. Cháu nghĩ là... bác có thể sống cho bản thân mình."

Mẹ là tiếng gọi thiêng liêng, nhưng Thư Nhan cảm thấy đã thần thánh hóa quá mức.

Mẹ trước hết là một con người bằng xương bằng thịt do ba mẹ sinh ra.

 

 

Bác cả không lên tiếng. Một lúc sau, bà ấy mới cười bảo: "Đợi con nó tốt nghiệp đã rồi tính."

Mỗi người một suy nghĩ, Thư Nhan không tiếp tục khuyên nhủ nữa: "Bác về dinh thự Nam Phủ trước, cháu thu dọn qua chỗ này rồi về."

Đồ gia dụng trong nhà để hết lại cho Thư Nhan, bao gồm cả giường, là chiếc giường gỗ kiểu cũ, Thư Nhan nằm không quen nên đã dỡ ra cất vào kho. Chiều hôm qua, cô gọi điện cho xưởng đồ gia dụng, bảo họ mang ba chiếc giường giống như ở nhà mới đến. Vốn dĩ, cô cũng định thay giường trong phòng bác cả, thế nhưng bác cả lại thích giường kiểu cũ hơn.

Mùa hè trải một chiếc chiếu mát, một tấm ra giường là được. Đây đều là đồ mới sắm, buổi sáng bác cả đã giặt xong. Mùa hè phơi một buổi trưa là khô. Thư Nhan thu chiếu mát và ra giường vào đem trải, vừa thu vừa nghĩ ngợi lung tung về chuyện của Phương Trạch Vũ.

Sau khi Phương Trạch Vũ về nhà, bà cụ gọi mấy câu liền mà anh cũng không có phản ứng gì.

"Làm sao thế này? Không phải cháu sang trồng gì đó giúp cô hàng xóm à?" Bà cụ quan sát anh từ trên xuống dưới. Chẳng lẽ người ta đã từ chối thằng bé? Ôi chao ôi! Đừng sốc quá nhé!

Bà ấy đã từng nghe kể chuyện xưa kia có người mắc bệnh tương tư, sau khi bị cô gái từ chối thì c.h.ế.t ngỏm.

"Trồng cho cô ấy ít hành với mấy cây cà chua. Cô ấy có nhà ở dinh thự Nam Phủ. Bình thường không hay ở đây." Nhìn vẻ mặt của bà cụ, Phương Trạch Vũ không kìm được nỗi vui mừng: "Cô ấy nhận lời yêu cháu rồi, bà ạ, cô ấy đã đồng ý làm bạn gái cháu rồi. He he he..."

Bà cụ trừng mắt nhìn anh, vỗ lên ngực, suýt nữa thì sợ thót tim. Nếu không đồng ý thì bà ấy sợ Tiểu Vũ sẽ nghĩ quẩn. Giờ nghe thấy là đã đồng ý, bà cụ lại thấy bất ổn trong lòng.

"Chuyện này là chuyện vui. Cháu nói cô ấy có nhà ở dinh thự Nam Phủ. Vậy thì cô ấy... cũng khá giả nhỉ?" Người trong thôn không biết chứ bà cụ thì rõ mồn một. Phương Trạch Vũ trở về đây mấy năm qua không hề nhàn rỗi, thường xuyên làm việc ở bên ngoài, dẫn theo mấy chiến hữu của anh mở một công ty gì đó. Tóm lại là kiếm được kha khá tiền.

Phương Trạch Vũ nhìn bà cụ, biết bà ấy đang nghĩ gì, cười đáp: "Cô ấy giàu hơn cả cháu cơ."

"Giàu hơn cả cháu?" Bà cụ hơi ngờ vực.

"Dạ. Cô ấy hợp tác với bạn mở một công ty thời trang. Làm ăn tốt lắm." Cụ thể là bao nhiêu thì Phương Trạch Vũ không nói, nhưng bà cụ cũng có thể nhận ra, ắt hẳn là nhiều không đếm xuể.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...