🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 201: Chương 201

"Mồng tám tôi quay lại." Cô giúp việc vội nói.

Cô giúp việc thật sự rất chịu khó, trước khi đi không những quẹt dọn sạch sẽ từ trong ra ngoài, mà còn làm rất nhiều đồ ăn vặt cho ngày tết, gói rất nhiều sủi cảo đủ loại nhân, bỏ vào tủ lạnh không hết còn đang để ở bên ngoài không ít.

"Mẹ ơi, họ đều về ăn tết rồi, chúng ta cũng sẽ về ăn tết sao?" Thiên Bảo đột nhiên hỏi.

"Về ăn tết à, về đâu?" Thư Nhan sửng sốt, còn tưởng rằng Thiên Bảo không nhớ.

"Về..." Thiên Bảo cẩn thận nhìn Thư Nhan, thực ra trẻ con rất nhạy cảm, dù sao nó biết nếu nhắc đến ông bà nội và ba thì có thể mẹ sẽ không vui.

"Nơi này chính là nhà của chúng ta, chúng ta ăn tết ở nhà mình. Đi xem tivi trước đi, buổi trưa mẹ nấu vài món ăn quê hương." Thư Nhan không nói gì thêm với cậu bé.

Ăn trưa xong, ba mẹ con đi ngủ trưa. Tỉnh dậy đã sắp ba giờ, Thư Nhan ngồi trên giường thẫn thờ, bỗng nhiên không biết nên làm cái gì.

Hai mươi chín tết, Thư Nhan dẫn bọn trẻ dán câu đối, bắt đầu chuẩn bị cho bữa cơm giao thừa hôm nay, thỉnh thoảng có điện thoại gọi đến chúc tết, là ông Trương còn có Hồ Thụy Tuyết và những người khác, ngoài ra, Phương Trạch Vũ cũng gọi điện thoại đến.

"Năm mới vui vẻ!"

TBC

"Anh cũng năm mới vui vẻ!" Thư Nhan không ngờ anh sẽ gọi điện thoại đến.

"Cô... Năm nay đón năm mới với bọn trẻ ở Nam Thành?"

"Đúng vậy. Không phải lần trước tôi đã nói rồi sao, quan hệ của tôi với gia đình không phải rất tốt cho nên không về, còn anh thì sao? Đón năm mới cùng với người bà kia?" Thư Nhan chuyển sang hỏi.

"Ừm."

 

 

Đột nhiên Thư Nhan nhớ đến sủi cảo ăn không hết trong tủ lạnh, liền nói: "Năm mới các anh có ăn sủi cảo không? Dì giúp việc nhà tôi trước khi đi đã gói rất nhiều sủi cảo, tôi và bọn trẻ ba người ăn không hết, cho anh một ít nhé."

Phương Trạch Vũ sửng sốt há miệng, bỗng nhiên không muốn từ chối: "Bà nội lớn tuổi, tôi lại không biết nấu cơm, đang lo năm mới gói sủi cảo thế nào đây, cảm ơn cô."

Mao Vệ Bình ở bên cạnh lập tức ngửi được mùi khác lạ, giống như kẹo da trâu đi theo lên xe đến bên ngoài khu chung cư Thư Nhan ở.

Thấy Phương Trạch Vũ bước xuống từ một chiếc xe nhỏ, Thư Nhan chỉ nhìn rồi cũng không hỏi thêm: "Cũng không biết anh và bà thích ăn nhân gì, nên tôi lấy mỗi thứ một ít, túi màu đỏ là thịt và rau hẹ, trong túi màu trắng là thịt và đậu phụ, bên trong túi thắt nút này cái gì cũng có, có thịt bò, thịt dê và hải sản, trộn tất cả các loại với nhau, tay nghề của dì rất tốt." Thư Nhan giới thiệu xong, thấy Phương Trạch Vũ luôn đang nhìn cô thì thoáng sững sờ: "Cái đó, dì gói nhiều quá ba mẹ con tôi ăn không hết, để lâu thì sẽ không ngon, nếu anh cảm thấy ngon thì tôi lấy thêm cho anh." Nói xong nhét đồ vào trong tay anh, rồi xoay người đi.

Trong xe có một người nằm sấp trên khe hở cửa kính xe đang nhìn chằm chằm họ, thấy Thư Nhan đã đi thì mở cửa xe kéo Phương Trạch Vũ lên xe: "Có phải cô ấy không? Có phải cô ấy không?"

Phương Trạch Vũ sợ hãi đẩy đầu anh ấy sang một bên: "Cái gì có phải là cô ấy không? Đừng nói bậy, người ta là mẹ của hai đứa con rồi."

"Đệch! Phương Tử, tôi không ngờ cậu có gu mặn như thế đấy, vậy mà thích người đã có gia đình, cậu như thế này là không đúng đâu biết không?" Mao Vệ Bình trợn mắt nhìn Phương Trạch Vũ, tuy rằng anh ấy tin tưởng người anh em của mình sẽ không làm chuyện không có phẩm chất như vậy, nhưng chuyện tình cảm này ai có thể nói rõ được đây.

"Cô ấy ly hôn rồi."

Mao Vệ Bình nuốt ngược trở lại những lời còn chưa kịp nói ra: "Cậu nói chuyện có thể đừng nghỉ nửa chừng được không, tôi còn tưởng cậu quyến rũ phụ nữ có chồng nữa chứ. Ly hôn rồi thì được, ly hôn rồi không phải cậu sẽ có cơ hội ư? Mau theo đuổi đi, cậu cũng đã ba mươi lăm rồi, lớn tuổi rồi." Đột nhiên Mao Vệ Bình nghĩ đến gì đó, bối rối hỏi: "Cậu nói cô ấy có hai đứa con rồi, vậy cô ấy triệt sản chưa? Dù sao thì có con của riêng mình cũng tốt hơn."

"Nói bậy bạ gì đấy?" Phương Trạch Vũ liếc mắt nhìn anh ấy: "Bọn tôi không có gì cả, chỉ là bạn bè bình thường mà thôi."

Bạn bè bình thường? Tin cậu mới lạ đấy, Mao Vệ Bình nói thầm.

"Trở về đừng có nói bậy, sẽ ảnh hưởng không tốt đến cô ấy." Phương Trạch Vũ nhìn sủi cảo trong tay, bảo anh ấy lái xe đưa anh về nhà trước.

Phương Trạch Vũ đã trải qua quá nhiều chuyện, cũng là người từng c.h.ế.t vài lần, anh không cảm thấy Thư Nhan đã ly hôn sẽ như thế nào, mà ngược lại anh rất rung động trước người mẹ đơn thân mạnh mẽ, tự tin và tốt bụng này.

Đương nhiên, cũng bởi vì một vài hành động ấm áp của Thư Nhan, thật sự khiến anh rất dễ chịu, ba mươi lăm tuổi, ngoại trừ ông bà nội, lần đầu tiên anh cảm nhận được sự ấm áp ở một người phụ nữ, nói không động lòng là giả.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...