🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 39: Độc chiếm.

"Em có biết, em như bây giờ chính là đang mời gọi anh hai không?"

Bạch Hiển thoáng trở mình, đè lên người Bạch Vi, lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo. Hai tay của hắn chống ngay bên cạnh cô, cúi đầu nhìn, dõng dạc hỏi:

"Nghĩ kỹ rồi chứ? Tối hôm qua chính là thời gian cuối cùng anh hai cho em, chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

Gò má Bạch Vi dần ửng hồng, mắt đối mắt với Bạch Hiển, không nói lời nào. Hai tròng mắt ươn ướt chứa đựng một ít tia sáng trong suốt.

Không khóc, cũng không phản kháng, cũng có nghĩa là ngầm đồng ý.

Phía trên, hắn vươn một bàn tay, từng khớp xương rõ ràng trên những ngón tay đem dây váy ngủ trên vai cô kéo xuống. Sau đó, dọc theo cổ ngọc kéo một đường xuống, lộ ra một bên vú của cô. Bàn tay ranh mãnh bắt lấy, đưa vào trong miệng hắn.

Bạch Vi nghiêng đầu không dám nhìn, cuộn tay thành nắm, đặt ở bên môi tự cắn ngón tay mình, dùng hết sức lực cơ thể chống lại cảm giác tê dại khó tả mà hắn đem đến.

"Thả lỏng".

Thấy cô càng lúc càng khẩn trương, môi hắn từ đầu vú gợi cảm mò mẫm tới cái cổ thiên nga mảnh khảnh của cô. Một tay chống ở gối bên cạnh, tay còn lại vuốt ve phần vú trắng trẻo, đè thấp giọng:

"Đừng căng thẳng, thả lỏng một chút, là anh hai thao em, đừng sợ".

Là anh hai, chứ không phải người khác, cũng không phải người đàn ông nào khác. Là người anh mà từ bé cô đã vô cùng tin tưởng, là người trước nay đều sẽ không tổn thương cô, sẽ không làm cô cảm thấy khó chịu. Xây cho cô một tòa tháp uy nghi lộng lẫy trên cao, vô âu vô lo mà trưởng thành trong sự che chở của hắn.

Bạch Vi nằm ở dưới thân hắn, nhắm mắt lại mà nghe lời. Dưới sự vuốt ve của anh trai, cả người không nhịn được mà run lên. Cô thừa biết đây là anh trai mình, nhưng cũng bởi vì là anh trai, cho nên nội tâm vẫn luôn giằng xé chống lại hành động hắn đang làm với cô.

Là không tự giác mà chống cự.

Vì cái gì lại không tự giác mà chống cự chứ? Nếu đã quyết định chấp nhận số phận, vì sao lại kháng cự cảm giác vui thích tê dại mà anh trai mang đến cho mình?

Bạch Hiển vươn tay, gỡ bàn tay trắng nõn đáng thương bị cô giày vò ra, ngẩng đầu, áp lên môi mềm một nụ hôn dịu dàng. Bàn tay chậm rãi mà dịch chuyển dọc xuống, mang một chút chòng ghẹo, kéo phần váy ngủ mỏng manh lên, lộ ra chiếc quần lót ướt đẫm dưới thân.

Hôm nay cô không có mặc quần an toàn.

Bạch Hiển dường như nhận được một tín hiệu, kéo quần ngủ xuống, đem "hung khí" thô nóng ra, trực tiếp để trên hoa huyệt nho nhỏ của cô.

Bạch Vi run rẩy dữ dội hơn, cảm nhận được nơi khuất sâu trong khu rừng của chính mình, tựa hồ phải bị dã thú bên ngoài nhảy vào cắn nuốt. Cô run như cây sậy trước gió to, đôi mắt yếu ớt ngước nhìn cầu xin, bắt đầu rơm rớm ánh nước.

Không phải chỉ là dựa vào lồng ngực hắn, tìm kiếm cảm giác ấm áp không muốn rời xa hay sao?

Như thế nào liền biến thành trò ân ái thế này?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...