🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 90: Chương 90

Hai đứa bé rất thích vịt con, cùng nhau đặt tên cho vịt con.

Tống Thời Hạ hơi lo lắng, một khi đặt tên cho gia súc gia cầm, chúng sẽ từ món ăn biến thành thú cưng, tới lúc đó muốn làm thịt ăn sẽ hơi khó một chút.

Nhìn đôi mắt trông mong của đám nhỏ, Tống Thời Hạ đành chiều theo ý chúng.

Chẳng qua là hai con vịt thôi, mấy đứa nhỏ vui là được rồi.

Tống Thu Sinh thật sự không đành lòng nhìn thẳng.

“Bây giờ em dư thừa tình thương của mẹ như thế, có phải di chứng từ việc chăm sóc Đông Đông không?”

Tống Thời Hạ cố bẻ sang chuyện khác:

“Thành tích học hành của Đông Đông thế nào rồi? Có phải có hy vọng lên cấp 3 không?”

DTV

Nói tới đây, Tống Thu Sinh lại đau hết cả đầu.

“Vốn dĩ em là đứa thông minh nhất nhà, kết quả em không thích đi học, Đông Đông thì toàn đội sổ, anh thấy nguy cơ cao lắm.”

Trong ký ức của Tống Thời Hạ, em trai rất thông minh cơ mà, sao lại đội sổ chứ?

“Không phải Đông Đông rất thông minh à, giáo viên có nói là tại sao lại thế không?”

Tống Thu Sinh thở dài: “Giáo viên nói thằng nhỏ không tập trung học hành, giáo viên không khuyên nổi.”

Được rồi, lại thêm một đứa bé cứng đầu.

Sau này hai đứa bé nhà cô kiểu gì cũng phải học xong cấp 3 mới được.

“Anh nói với nó, nếu kỳ thi này vẫn đội sổ, tết em về sẽ không mua quà cho nó đâu.”

“Chưa chắc nó đã nghe em nói đâu, từ sau khi nó về nhà, biết tin em lấy chồng đã cãi nhau với ba mẹ không biết bao nhiêu lần, nó không biết đầu cua tai nheo thế nào, nên cho là ba mẹ bán em.”

 

Tống Đông Đông lên cấp 2 xong thì ở trọ lại trường, mấy đứa nhỏ trong thôn lên cấp 2 toàn phải lên thị trấn học.

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười.

“Mọi người giải thích cho nó hiểu đi, nói là em tới tuổi nên mới lập gia đình, thời này rồi, nhà ai lại đi bán con cái nữa chứ?”

Nói tới đây, Tống Thu Sinh lại ra vẻ hóng hớt.

“Có thật đấy.”

Tống Thời Hạ xách một cái ghế nhỏ ra, đưa khay trái cây qua cho anh trai mình.

Tống Thu Sinh thì chê: “Em lười thế, lại bắt anh gọt táo cho em.”

“Em mời anh ăn mà, đúng là tốt bụng mà không ai hiểu cho.”

Tống Thu Sinh xua tay từ chối:

“Anh không ăn táo, thôn mình có một người tên Trần Kiều ấy, em biết không? Không ở cùng một đại đội, lớn hơn em 2 tuổi.”

Tống Thời Hạ gật đầu: “Em biết, cô ấy cũng ở đây. Anh thấy khu ký túc xá đối diện không, cô ấy ở đó đấy.”

Tống Thu Sinh xấu hổ không thôi: “Em cũng biết chuyện của cô ấy à?”

Tống Thời Hạ chỉ biết là Trần Kiều đấu với người nhà cực phẩm ở nông thôn mà thôi: “Em biết không nhiều lắm, chờ anh kể cho em nghe nè.”

“Bà chị dâu của cô ấy làm chủ, giới thiệu Triệu Đại Trụ thôn mình cho cô ấy.

Triệu Đại Trụ kia ngoài mặt có vẻ thành thật, nhưng sau lưng lại là kẻ gian manh xảo trá.

Vốn dĩ đã chọn ra ngày kết hôn với Trần Kiều rồi, kết quả lại chui bụi chuối với em họ của Trần Kiều, bị người ta phát hiện.”

Tống Thời Hạ biết anh trai mình đang nói giảm nói tránh.

Ở nông thôn, một nam một nữ chui bụi chuối có thể là chuyện nhỏ được sao?

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...