🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 75: Chương 75

Viện sĩ Tô ngủ một giấc ngon lành, làm vợ ông sợ hết hồn.

Bình thường ông đi ngủ hay đổ mồ hôi trộm, chỗ ông nằm ngủ cứ đến nửa đêm sẽ ướt rượt mồ hôi.

Mỗi lần như thế ông lại giật mình tỉnh dậy, tỉnh dậy sẽ ngừng đổ mồ hôi, cứ thế hết ngày này qua tháng nọ.

Gần đây là lúc ông đổ mồ hôi nặng nhất, đêm nào đi ngủ vợ ông cũng phải nơm nớp để ý tình trạng của ông.

Đêm nay viện sĩ Tô ngủ một giấc thẳng tới sáng không hề đổ mồ hôi, nửa đêm về sáng vợ ông cũng không dám nhắm mắt lại.

Qua hôm sau, ông mở mắt ra thì đối diện với đôi mắt đỏ hoe vằn đầy tơ m.á.u của vợ mình.

Viện sĩ Tô ngồi xuống: “Bà không ngủ à?”

Vợ ông cố cười gượng:

“Hai hôm trước ông đổ mồ hôi nhiều quá, đêm qua không đổ giọt mồ hôi nào, cũng không hề ngáy ngủ, tôi sợ quá nên thức trông ông luôn, không dám ngủ.”

Viện sĩ Tô nắm tay an ủi vợ mình.

“Không phải hồi tết tôi vừa mới kiểm tra sức khỏe à? Ngoại trừ đổ mồ hôi ra thì không còn gì khác, bà đừng có tự mình dọa mình, lỡ như đổ bệnh thì sao đây?”

“Hơn nữa thế này không phải là chuyện tốt à? Nhìn bà sợ xanh mặt kìa.”

Vợ ông đẩy ông một cái: “Ông đúng là đồ vô lương tâm, sau này tôi mặc kệ ông đấy.”

Viện sĩ Tô mất một lúc lâu mới dỗ được vợ.

Quý Duy Thanh và thầy mình ngủ một giấc dậy cũng không thấy có gì khác, cùng lắm là trưởng khoa cảm giác khỏe hơn một chút thôi.

 

“Tuy ở giữa sa mạc không có cái gì hết, nhưng hình như thân thể tôi rắn rỏi hơn rồi, sau này mỗi năm phải xin nghỉ phép tới đây nghỉ dưỡng mười ngày nửa tháng mới được.”

Quý Duy Thanh cũng không khuyên thầy mình làm gì, anh biết thầy mình chỉ nói cho vui miệng thế thôi.

Bởi vì mấy hôm trước thầy anh cũng mượn cớ này để đòi trà của anh như thế.

DTV

Trưởng khoa cảm thấy toàn thân khỏe như vâm, ông còn muốn đi ra ngoài chạy mấy vòng với mấy người lính ở bên ngoài ấy chứ.

***

Nhờ có thím Phùng giúp đỡ, Tống Thời Hạ cuối cùng cũng trồng hạt giống rau khắp vườn.

Để tránh cho rau củ quả mọc lên quá nhanh, cô bèn pha loãng nước linh tuyền ra với tỉ lệ một phần mười.

Trong mắt người ngoài thì chỉ là nhờ đất tốt, cộng thêm chủ nhân chăm sóc chu đáo nên rau mới phát triển nhanh mà thôi.

Tống Thời Hạ chuẩn bị biến một nửa còn lại thành vườn hoa nhỏ, sẽ tìm người xây một cái đình nghỉ mát nhỏ trong sân, tới lúc đó mọi người có thể ngồi trong đình uống trà ngắm hoa.

Kế hoạch rất hoàn hảo, nhưng cô không biết đi đâu tìm công nhân, lại càng không biết đi đâu mua hạt giống hoa.

Cô muốn trồng hoa hồng đủ loại màu sắc, cũng có thể gọi là hoa nguyệt quý.

Cô không thể phân biệt được giữa hoa hồng với nguyệt quý, cái nào nhiều màu nhiều giống thì trồng cái đó.

Quý Nguyên cầm bình tưới nước nhỏ đi tưới rau.

Trong nhà này chỉ có cậu bé là nhiệt tình tham gia lao động nhất, một ngày muốn đi tưới nước tới ba lần.

Nếu không phải Tống Thời Hạ kịp thời ngăn lại, sợ là chỗ rau kia đã không thể sống tới bây giờ rồi.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...