🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 HỘP QUÀ TRI ÂN ĐANG DIỄN RA! Mỗi chương truyện bạn đọc đều có cơ hội nhận Coin, Cash, EXPvật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 704: Chương 704

Tống Thời Hạ gặp cháu trai thím Phùng, đó là một thanh niên gầy nhỏ chừng 1m7, nhìn rất hoạt bát cởi mở chứ không hề uể oải kém tinh thần như những người thất nghiệp khác.

Theo như thím Phùng nói, anh chàng sau nghỉ việc đã về quê làm ruộng.

Ban đầu, Phùng Vĩ Quang còn hơi câu nệ, nhưng nói tới hợp tác làm ăn, anh ấy lập tức thoải mái hẳn.

Nói chuyện đến giữa chừng, Phùng Vĩ Quang cầm ra một bình thủy tinh, bảo:

“Đây là gạo rang mẹ tôi tự làm, dùng để ngâm nước uống cho mát, thủ đô đang đổi mùa, thời tiết khô nóng, cái này uống vào mát gan giải nhiệt lắm.”

Tống Thời Hạ không từ chối, nhận lấy bình gạo rang, cười đùa:

“Trước vẫn nghe thím nhắc anh mãi, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy, không hổ là người một nhà.”

Đều là người hào phóng nhiệt tình cả.

Phùng Vĩ Quang là kiểu người không ngại vất vả, chỉ sợ không có việc gì làm.

Biết mình có thể biến đồng ruộng nhà mình thành khu canh tác dược liệu, lại có bên mua cố định, đương nhiên anh ấy hoàn toàn đồng ý làm ngay.

“Xin cô cứ yên tâm, nếu chất lượng dược liệu trồng ra không ổn, tôi sẽ chịu trách nhiệm hết.”

 

Phùng Liên ngồi bên nghe mà nóng ruột, thằng ngốc này, sao lại phạm tật xấu huênh hoang khoác lác rồi.

Ai có thể chắc chắn năm đầu mới thử trồng dược liệu thì chất lượng đều đạt cơ chứ?

Vụ làm ăn này nếu không làm ra tiền lại còn thâm hụt tiền vào đó thì bà biết ăn nói thế nào với mẹ và vợ nó?

 

Tống Thời Hạ bèn trấn an hai thím cháu:

“Về dược liệu, tôi sẽ nhờ người ươm giống, hạt giống cũng lấy từ chỗ chuyên gia, chỉ cần anh chịu khó tỉ mỉ vun xới thì chất lượng không kém được đâu.”

Đồ lấy từ trong không gian của cô, chỉ cần người trồng không cố ý phá hoại, trồng ra không thể tệ được.

Phùng Liên thở phào nhẹ nhõm, Phùng Vĩ Quang cũng âm thầm lau mồ hôi hột.

Thực ra anh ấy không tự tin lắm, chẳng qua cảm thấy nếu mình nhận hợp đồng với người ta, đối phương tín nhiệm mình thì mình hẳn nên thể hiện được thành ý.

Anh ấy không có tiền đền, nghĩ cùng lắm thì vất vả một năm không thu hoạch được gì thôi.

Tống Thời Hạ và Phùng Vĩ Quang kí hợp đồng, từ đó, Ngu Mỹ Nhân có ba công ty đối tác, và một cá nhân cung ứng.

Trong đó quy định, Phùng Vĩ Quang chỉ cung ứng dược liệu cho một mình Ngu Mỹ Nhân, nếu tự tiện bán dược liệu ra ngoài sẽ bị cắt hợp đồng và phải đền bù thiệt hại gấp 10 lần.

Tống Thời Hạ muốn đưa tất cả dược liệu cô gieo trồng trong không gian ra ngoài sử dụng.

Cô đã nghĩ đến nhiều biện pháp tương đối hợp lý, nhưng sau vẫn cảm thấy, chọn một bên cung ứng là tư nhân để hỗ trợ gieo trồng thì tốt hơn.

Cô không có cấp dưới tin được, mà ở quê lại chỉ toàn trồng cây ăn quả, trại chăn nuôi của cha mẹ mới được mở rộng quy mô lên gấp đôi, không ai giúp được, cô đành phải tìm người ngoài.

Về người cháu này của thím Phùng, cô đã nghe nhắc tới anh ấy nhiều lần, cảm thấy nhân phẩm tốt, lại sẵn trong nhà có đất, thử trao cho người ta một cơ hội cũng được.

Tống Thời Hạ mới hãm được một ấm trà thì đám nhóc trong nhà đã lon ton chạy về, sau lưng còn có cả chủ nhiệm khối của đám nhỏ.

Tống Thời Hạ vội đứng lên chào: “Chào cô Vương, cô tới có việc gì thế ạ?”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...