🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 682: Chương 682

Thím Phùng cười bảo:

“Cháu còn trẻ, nếu trước mắt không có ý định ly hôn thì đương nhiên chồng cháu càng có chức có quyền càng tốt chứ.

Dù điều đó chẳng liên quan gì đến cháu, cháu cũng không nhận được lợi ích thực tế nào nhưng khi ra ngoài, người khác cũng sẽ nể mặt cháu hơn.”

Trần Kiều không phản đối.

Điều này là sự thật, nhưng vấn đề là Hoắc Khải không có đủ năng lực cũng không có nhiều quyết tâm, chờ dựa hơi anh ta ư, có khi phải chờ đến già.

Quý Duy Thanh và Hà Kiến Quân trò chuyện trong phòng sách suốt một buổi chiều, khách khứa trong nhà đã về hết mà hai người vẫn chưa rời khỏi đó.

Tống Thời Hạ dắt hai đứa nhỏ ra vườn làm cỏ, sau đó làm cơm chiều.

Đồ ăn vặt buổi chiều còn chưa ăn hết, Tống Thời Hạ bỏ những miếng gà còn lại vào chiên nóng, làm cơm gà rán, thứ này trẻ con cũng thích ăn.

Kim đồng hồ điểm đến 6 giờ, Tống Thời Hạ chờ không nổi nữa, mới lên phòng sách, gõ cửa nhắc.

“Trước cứ xuống ăn cơm đã, ăn xong hẵng làm việc tiếp.”

Quý Duy Thanh liếc nhìn đồng hồ.

“Hôm nay dừng ở đây nhé, trao đổi lâu quá, làm mất nhiều thời gian của em, khi nào khai giảng ta lại tiếp tục thảo luận.”

Sau một buổi thảo luận với giáo sư Quý, Hà Kiến Quân thu được rất nhiều, hiểu ra cũng nhiều, nghe giáo sư nói thế mới đỏ mặt lên, vội vã lắc đầu.

“Không lâu ạ, thảo luận với thầy giúp em tháo gỡ những bế tắc trước kia, có những vấn đề trước đó không hình dung rõ được thì nay đã có phác thảo trong đầu.”

Quý Duy Thanh cũng mỉm cười.

 

“Không cần nôn nóng, đợi sau kì nghỉ tết, chúng ta còn nhiều thời gian làm việc với nhau, giờ xuống ăn cơm đã.”

Hà Kiến Quân vội từ chối: “Cảm ơn thầy, nhưng ở ký túc xá em đã có sẵn lương khô, em xin phép về ạ.”

Từ chối không thành vì khi đi theo thầy mình xuống nhà, Hà Kiến Quân đã bị một người dường như là sư mẫu của mình ngăn lại.

Cậu không dám chắc đó có phải là vợ thầy hay không vì đối phương trông còn quá trẻ, thoạt nhìn giống em gái thầy hơn.

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười nói:

“Cơm nước xong hẵng đi, đã nấu cả cho em rồi, nếu em mà không ở lại ăn thì hôm nay nhà lại thừa cơm mất.”

Hà Kiến Quân đỏ mặt lên, vội cảm ơn: “Cảm ơn cô ạ.”

“Cậu cứ gọi tôi là đồng chí Tống đi, gọi cô nghe cứ quái quái.”

DTV

Quý Duy Thanh dắt hai đứa nhỏ đi rửa tay, tiện thể nhắc một câu: “Cứ gọi là cô Tống, gọi đồng chí Tống thì sợ em lại ngại.”

Hà Kiến Quân vội vàng gật đầu: “Vâng, cô Tống.”

Tống Thời Hạ không lay chuyển được ý của hai người, đành vào bếp mang cơm canh ra.

“Đừng chê nhé, cơm tối nay là cơm gà rán với canh trứng tảo tía.”

Nói là cơm gà rán nhưng mỗi suất cơm đều có thêm cả gà viên và gà xiên que, gà rán cắt miếng chỉ có hai, ba miếng.

Hà Kiến Quân nào dám động đũa, ở nhà cậu, chỉ đến tết mới dám cắn răng mua ít thịt về, để người trong nhà được dính ít mùi mỡ qua năm.

Tống Thời Hạ không ăn mà quay sang chăm hai đứa nhỏ, cột khăn ăn cho từng bé để tránh làm bẩn áo quần.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...