🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 62: Chương 62

Trái tim Tống Thời Hạ mềm nhũn, cô ngồi xổm xuống mặt đối mặt với cậu bé.

“Mẹ hứa với con, đợi mẹ trở về sẽ mua bánh bông lan cho hai đứa ăn nhé?”

Quý Nguyên cắn ngón tay lắc đầu: “Không cần mua bánh bông lan, mẹ về sớm một chút là được.”

Xem ra cậu nhóc này thường xuyên bị đưa đến gửi ở nhà người thân, không thì đã chẳng lo được lo mất như vậy.

Tống Thời Hạ và thím Phùng ra khỏi cửa chưa được bao xa đã nghe thấy tiếng khóc của con trẻ truyền đến từ trong sân, giọng Quý Nguyên cực kỳ vang dội.

Cô hơi khó chịu.

Thím Phùng an ủi Tống Thời Hạ:

“Trẻ con đều thế cả, người lớn đi đâu cũng muốn đi theo, cứ tập làm quen là được rồi.”

Sau đó, bà lại cười tủm tỉm nói:

“Cháu với bọn nhỏ có vẻ thân nhau nhỉ, Dương Dương và Nguyên Nguyên đều rất thích cháu.”

Trong lòng Tống Thời Hạ cũng nhớ mong hai đứa trẻ, đáp:

“Tại vì cháu đặt mình trong hoàn cảnh của người khác, chăm sóc yêu thương bọn nhỏ như con mình, có lẽ hai đứa đã cảm nhận được tấm lòng của cháu.”

“Cháu cũng là người tốt bụng, không phải mẹ kế nào cũng có thể coi con của vợ trước như con ruột của mình đâu.”

Tống Thời Hạ lắc đầu cười bảo:

“Thực ra cháu lại thấy rất may mắn, cháu thích con nít, nhưng lại sợ cơn đau khi sinh nở.

Trước đây cháu đã nghĩ, nếu sau này mình độc thân đến cuối đời thì sẽ đến cô nhi viện nhận nuôi một đứa.”

Thím Phùng cảm thấy khó tin: “Vậy cháu không định tự mình sinh à?”

“Chắc là tùy duyên thôi ạ, trước mắt thì không định sinh, anh Quý cũng ủng hộ suy nghĩ của cháu.

 

Dương Dương và Nguyên Nguyên đều rất ngoan, dù không sinh con thì cháu cũng chẳng tiếc nuối lắm.”

“Chậc, thím thấy người mẹ kế như cháu có thể đi làm Bồ Tát được rồi đấy. Mẹ kế nào mà không muốn tự mình sinh một đứa để ổn định địa vị trong nhà.”

Tống Thời Hạ trêu:

“Nhà Thanh cũng sụp đổ rồi, trong nhà lại không có ngôi vị hoàng đế cần thừa kế thì cần gì phải sinh con để ổn định địa vị chứ.”

Thím Phùng cũng cười:

“Giáo sư Quý chỉ biết kiếm tiền, trong nhà cháu là người có địa vị cao nhất, lại thân thiết với hai đứa trẻ như vậy, không muốn sinh cũng chẳng sao.”

Người nhà của nhân viên quan trọng muốn đi ra thì phải xin phép trước, quá trình tốn mất nửa tiếng.

DTV

Xung quanh trường học thôn xóm, thím Phùng liên lạc với xe chở hàng bên thu mua của hậu cần rồi đi ra.

Người phụ trách bộ hậu cần thấy Tống Thời Hạ thì cười chào hỏi.

“Đây chính là đồng chí Tống đúng không?

Giáo sư Quý đã liên lạc với chúng tôi mua máy giặt với máy may giúp cô, hôm nay cũng vừa chở về. Lát nữa chúng tôi đưa về nhà cho cô nhé.”

Không ngờ hiệu suất của họ lại nhanh như vậy.

Tống Thời Hạ thật lòng rất biết ơn bọn họ.

“Cảm ơn, mọi người vất vả rồi.”

Quần áo dơ trong nhà đã chất thành nửa đống, cuối cùng cô cũng đợi được máy giặt.

Người phụ trách cười lớn, xua tay nói: “Không vất vả, thuận tay thôi ấy mà.”

Sau khi lên xe, thím Thẩm tự mình giới thiệu Tống Thời Hạ.

Mọi người đều rất tò mò về cô, đây chính là cô gái đã lấy giáo sư Quý đó!

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...