🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 566: Chương 566

Chỉ cần không bị đánh chết, cô ta sẽ cắn răng chịu đựng đến cùng.

Lần đó để Hoắc Khải biết cũng là vì muốn khơi gợi ý muốn bảo hộ của anh ta, hòng tìm cớ tiếp xúc với giáo sư Quý.

Lý Mộng Tuyền biết Hoắc Khải là người thành thật, dễ mắc lừa, không khó để dẫn anh ta vào tròng.

Ai ngờ, đến được chỗ này rồi nhưng lại vấp ngay phải bức tường cứng rắn nhất, Tống Thời Hạ không chịu rủ lòng thương.

Có người bề ngoài trông hiền lành thiện lương là thế, nhưng bụng dạ hẹp hòi đến độ một câu đơn giản thôi cũng không muốn giúp.

Lý Mộng Tuyền hết cách, đành dắt con gái rời khỏi đó.

Vừa rồi Trần Kiều cũng chỉ hù dọa Lý Mộng Tuyền mà thôi.

Bên chốt cảnh vệ có tra thì cũng không đến mức nghiêm khắc như thế, nhiều lắm cũng chỉ tra đến đơn vị của Lý Mộng Tuyền xem có đúng là có người này không, nếu đã xác nhận thì sẽ không tiếp tục tra xét nữa.

Nhưng hiển nhiên Lý Mộng Tuyền không biết nên mới bị dọa một trận xanh mặt.

Tống Thời Hạ đẩy giáo sư Quý nhà mình lên phòng.

“Giờ là lúc đám phụ nữ chúng em nói chuyện riêng, anh đi làm việc của anh đi.”

Quý Duy Thanh cười cười lắc đầu: “Thôi được, vậy anh không quấy rầy mọi người nữa.”

Tống Thời Hạ đổ một đĩa hạt dưa và lạc rang ra, thím Phùng vui vẻ nói: “Cháu chuẩn bị đầy đủ quá nhỉ.”

Đây cũng là vì cô quan tâm đến tâm tình của Trần Kiều lúc này.

Nếu hiện giờ mà an ủi Trần Kiều, chưa biết chừng tâm trạng của đối phương sẽ càng tệ hơn.

 

Chi bằng mọi người vừa cắn hạt dưa vừa trò chuyện, như thế sẽ có cảm giác nhẹ nhàng như đang nói chuyện phiếm, cũng khiến người ta dễ mở lời hơn.

“Mai cháu phải đi khai giảng rồi, hai người sang tuần cũng phải đi đăng kí bên lớp học bổ túc, về sau chúng ta không có nhiều cơ hội gặp mặt nữa.”

Thím Phùng bốc một nắm hạt dưa:

“Cháu định trọ ở trường à? Bổ túc văn hóa chỉ chủ nhật mới học thôi.”

Tống Thời Hạ chống trán thở dài:

“Ôi xem cháu này, mấy hôm nay anh cháu làm thủ tục chuyển trường cho em trai cháu, cháu giúp liên lạc với giáo viên, bận lu bù, cứ nhớ nhầm chuyện nọ sang chuyện kia mãi.”

Thím Phùng cũng bảo:

“Cháu xem cháu kìa, không đi làm mà còn bận hơn cả bọn thím phải đi làm cả ngày, đúng là không được ngơi nghỉ chút nào.

May mà em chồng cháu đỗ đại học rồi, không ở nhà nữa, mẹ chồng cháu có rảnh hẳn sẽ trông lũ trẻ cho cháu, từ giờ vào đại học là nhàn rồi.”

Tống Thời Hạ cười nói:

“Ba mẹ chồng cháu có tuổi rồi, không thể cứ nhờ ông bà trông mãi được. Đầu năm học cháu sẽ cho hai đứa đi học luôn.

Về sau mỗi ngày tan học cùng cháu, không chênh nhau nhiều thời gian, có khi cháu tự đón cũng được.”

Trần Kiều cầm chén trà, nhìn nước trà xanh mát, thứ này uống lạnh, thanh nhiệt mát gan, nhưng cũng lạnh lẽo như lòng cô ta lúc này.

DTV

Trước kia cô ta cũng từng rối rắm trong lòng, rằng nếu mình đi làm thì đám trẻ trong nhà phải làm sao?

Nhưng hiện giờ đã chẳng cần phải băn khoăn nữa, bỏ bao công sức nuôi ra thứ vô ơn, thế thì còn cần gì phải tiếp tục lo lắng cho chúng?

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...