🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 522: Chương 522

“Chè đậu xanh dễ làm, cũng có tác dụng giải nhiệt giải khát, nhưng lại không khai vị.

Chị nghĩ mà xem, ăn lẩu cay uống một ly nước ô mai chua chua ngọt ngọt, có phải tăng cảm giác thèm ăn hơn không.

Thạch đường đỏ là thứ vốn ít lãi nhiều, dù chị bán với giá một bát 5 xu thì cũng có thể hòa vốn được.”

Tống Xuân Hạ nghe mà sửng sốt.

Tôn Quốc Cường cũng gật gù tâm đắc, nhất định phải dốc sức cho Mao Đản nhà mình học hành đàng hoàng, lên tới đại học là tốt nhất.

Nhìn mà xem, sức mạnh tri thức đúng là không gì bằng.

Mọi người ở đây đều hết sức tin tưởng Tống Thời Hạ, Tống Xuân Hạ cũng muốn thử xem, bèn hỏi xin công thức làm.

Chị ấy không định nhập hàng ở cửa hàng trung y tại thị trấn, bằng không sẽ bị người ta bắt chước, cho nên định tranh thủ khi còn ở đây thì mua nguyên liệu đầy đủ, về nhà chỉ việc dùng thôi.

Tống Thu Sinh cũng vừa tới nơi.

Ban nãy anh ấy gọi điện tới nhà, Tống Đông Đông nghe điện thoại, nói rằng chị đã ra ngoài.

Tống Thu Sinh đoán cô đã tới xưởng rượu, nhưng tới đó không tìm được em gái, lại đang muốn thông báo tin vui, bèn hộc tốc chạy tới tứ hợp viện.

“Xe em tới rồi đấy.” Tống Thu Sinh hớn hở khoe, đồng thời sắc mặt còn thoáng một tia kì dị.

Đi nhận xe, anh ấy cũng đã gặp cha vợ tương lai, ông Diêu đích thân đưa xe tới thủ đô cho em gái anh.

Chậc, cô em này của anh ấy được nể nang thật đó.

Tống Thời Hạ cảm thấy thái độ của anh trai rất khác thường, nhưng vì tin tưởng anh ấy nên vẫn đi cùng anh ra ngoài.

Trong nhà, bà Tống tiếp tục khuyên họ hàng:

“Đã hẹn rồi, lại chơi thêm mấy ngày hẵng về, chẳng mấy khi có dịp đi chơi xa, Thời Hạ nhà tôi cũng đã nói thế rồi.”

Những người họ hàng ngó nhau, tới đây vốn chỉ định ‘xin’ chút vận học vận thi về cho con cháu, ở lâu quá, ăn chầu uống chực nhà cháu mình mãi cũng thấy ngại.

 

“Chị ơi, hay là chúng ta đi mua gạo về tự làm cơm, đi đâu chơi thì đi bộ là được rồi, tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”

Bà Tống chần chừ một lát rồi cũng gật đầu:

“Vậy cũng được, chúng ta tự nấu ăn, chỗ này cũng có nhà bếp mà.”

Tống Thời Hạ đã ra xe với anh trai.

“Anh, có chuyện gì mà vội thế?”

Tống Thu Sinh ghen tị bảo:

“Có người nghìn dặm xa xôi tới tìm em, hiện giờ em oai thật đó.”

Tống Thời Hạ bật cười.

“Đừng trêu em nữa, rốt cuộc là ai? Họ hàng nhà ta à?”

Nhưng chắc là không phải, nếu là họ hàng nhà mình thì hẳn anh ấy đã thông báo cho cha mẹ rồi mới đúng.

Tống Thu Sinh nhấn chân ga, ngữ điệu đầy tang thương:

“Ba Diêu Tuyết tìm em, người ta đích thân đưa ô tô tới thủ đô cho em luôn đấy, đãi ngộ bậc này, anh trai em nằm mơ cũng không dám mơ tới luôn.”

Tống Thời Hạ kinh ngạc:

“Thật ạ? Nể mặt em vậy cơ à?”

Tống Thu Sinh lườm một cái.

“Anh cũng đang muốn biết vì sao em lại được nể nang như thế? Phải nhớ nói giúp anh vài câu trước mặt bác ấy đấy nhá.”

DTV

Tống Thời Hạ bảo đảm:

“Anh yên tâm, cứ giao cho em, bảo đảm tết này anh tới nhà chúc tết sẽ được cho ngồi vào bàn ăn cơm.”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...