🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 HỘP QUÀ TRI ÂN ĐANG DIỄN RA! Mỗi chương truyện bạn đọc đều có cơ hội nhận Coin, Cash, EXPvật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 40: Chương 40

Khi Tống Thời Hạ nhào bột mì thì hai anh em Quý Dương và Quý Nguyên ngồi trên sô pha chơi xếp gỗ.

Hai đứa bé không thích đùa nghịch ngoài sân, cũng không thích chơi đuổi bắt như nhà người ta nên khiến cô bớt lo lắng hơn hẳn.

Canh cá được đun lửa nhỏ trên bếp, chẳng mấy chốc, hương thơm đã tỏa ra khắp nơi.

Tống Thời Hạ lần lượt thêm đậu hũ và hành thái vào trong canh cá màu trắng ngà.

Cô không bỏ quá nhiều muối mà chỉ cho vài giọt nước linh tuyền vào, khiến canh cá càng ngon hơn.

Cho dù là đứa trẻ kén ăn cũng không chống cự lại được sức hút của nó.

Quý Nguyên cầm miếng gỗ trong tay, nhưng không thể tập trung nổi.

“Anh ơi, canh cá thơm quá.”

Quý Dương giội cho cậu bé một gáo nước lạnh: “Cá có rất nhiều xương, nếu mắc vào cổ họng thì chúng ta sẽ c.h.ế.t đấy.”

Quý Nguyên run lẩy bẩy, miếng gỗ trong tay rơi xuống.

“Em không ăn cá nữa.”

Quý Dương cắn môi, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ bối rối.

“Thật ra cũng không đáng sợ như vậy đâu, chỉ cần chúng ta ăn miếng nhỏ thôi là được.”

Quý Nguyên lắc đầu nguầy nguậy.

“Không đâu không đâu, em không ăn.”

Trẻ con ăn ít, Tống Thời Hạ chia cho mỗi đứa một cái bánh bao miến tóp mỡ và nhân miến củ cải, cộng thêm một bát canh cá chỉ có đậu hũ.

 

“Dì sợ các con mắc xương cá nên không lấy cá cho các con. Dì kiểm tra trong canh này rồi, không có xương cá, nhưng khi uống các con vẫn phải cẩn thận một chút nhé.”

Quý Nguyên hơi sợ, nhưng bát canh cá trước mặt quá thơm, vì không để cho người mẹ mới buồn nên cậu bé nếm thử một ngụm.

Quý Dương không nói nhiều lời đe dọa, vì làm gương cho em trai nên cậu bé hớp một ngụm canh cá lớn.

Không ngờ canh cá rất ngon, thế là tu “ừng ực” hết sạch một bát.

Quý Nguyên trợn mắt há hốc mồm nhìn.

“Anh trai giỏi quá, không sợ c.h.ế.t gì hết.”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười: “Không nghiêm trọng như vậy đâu, cứ ăn từ từ là được.”

Quý Nguyên ăn một ngụm canh, đôi mắt lập tức sáng rực lên như đèn pha.

“Ngon quá!”

DTV

Cậu bé học theo anh trai, thoải mái vùi đầu vào bát hớp từng ngụm canh lớn, Tống Thời Hạ cũng không ngăn được cậu bé.

Trước mặt có thêm một cái bát nữa, giọng nói của Quý Dương lí nhí gần như không thể nghe thấy được.

“Con muốn một bát nữa, cảm ơn dì ạ.”

Tống Thời Hạ không trêu cậu bé, lại múc cho cậu bé nửa bát nữa.

“Không thể ăn quá nhiều, chỉ còn nửa nồi thôi, để buổi chiều ăn tiếp.”

Quý Dương ngoan ngoãn gật đầu, cầm theo bát nhỏ về chỗ ngồi của mình.

Ăn cơm xong, Tống Thời Hạ dẫn theo hai cậu bé ra sân đi bộ một vòng.

Hai đứa bé vác cái bụng tròn xoe, lúc đi thỉnh thoảng ợ một cái.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...