🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 384: Chương 384

Tống Thời Hạ ra phòng khách, thấy mọi người đều đã mặc đồ mới.

Cha mẹ mặc áo mới do mẹ chồng cô gửi tặng, áo trông dày dặn hơn cả áo bông cô mua cho họ.

Đám nhóc con cũng đội chiếc mũ đầu hổ lông xù mới tinh.

Tống Đông Đông mặc chiếc áo khoác da mà anh rể mua cho, chân đi đôi giày thể thao mới, áo khoác da là dạng áo thu đông nên chỉ có một lớp.

Tống Đông Đông mặc thêm hai chiếc áo len giữ ấm bên trong.

Thừa dịp tết, người lớn không thể mắng chửi trẻ con nên Tống Đông Đông mới dám mặc chiếc áo khoác mỏng như thế trước mặt mẹ mình.

Nếu là ngày thường, nhất định sẽ bị mẹ mắng cho một trận.

Tống Thời Hạ nhìn đứa em trai mặc tròn xoe cả người, bật cười bảo:

“Em thay áo khoác bông vào, có phải chưa mua áo bông cho em đâu, làm gì mặc cái áo khoác mỏng này?”

Tống Đông Đông khoe:

“Em chưa mặc cái này ra khoe bao giờ, muốn mặc cái này cơ. Ở trong mặc hai áo len rồi, không lạnh đâu, chị đừng nói nữa không thì mai mẹ lại mắng em.”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ nói:

“Biết sẽ bị mắng còn dám mặc ít như thế, cái áo này chờ đến đầu xuân mặc cũng được cơ mà.”

“Ban đầu em cũng nghĩ thế, nhưng mà sang xuân chẳng có lễ hội gì, mẹ không cho em mặc đâu.”

Tống Thời Hạ thương cảm lắc đầu: “Chậc, thật đáng thương.”

Tống Thu Sinh đi từ ngoài vào, cũng mặc chiếc áo khoác da, quần jean, đi đôi giày da trâu màu nâu.

Tống Đông Đông trợn to mắt: “Oa, anh, anh sành điệu thế.”

Áo khoác da với quần jean, siêu oách.

 

Phía sau Tống Thu Sinh là Quý Duy Thanh.

“À, dậy hết rồi à, còn tưởng mấy đứa tới trưa mới dậy cơ đấy.”

Mặc dù anh trai đã dùng ‘mấy đứa’ nhưng cả nhà có mình Tống Thời Hạ dậy muộn nhất, cô có cảm tưởng anh mình đang mỉa mai mình.

“Tối qua 4 giờ mới đi ngủ, dậy muộn cũng bình thường mà.”

Nói xong, cô mới đưa mắt nhìn sang phía giáo sư Quý.

Hôm nay anh vận chiếc áo lông vũ màu đen, áo lông vũ dày như thế như khoác trên người anh trông lại không quá phình người mà lại trông vững chãi an toàn.

Tống Đông Đông chạy tới trước mặt anh trai: “Anh, sao anh mặc ít thế, không lạnh à?”

Tống Thu Sinh thấy em trai mặc áo khoác da mỏng bèn bật cười: “Thằng ngốc này, mùa đông dám mặc áo khoác mỏng thế à, đi thay nhanh lên.”

Tống Đông Đông phụng phịu không muốn, Tống Thu Sinh mới kéo khóa áo ra khoe:

“Áo trong của anh có lót lớp nhung bên trong, thế mới ấm, em không đi thay ngay đi, đợi mẹ trông thấy lại mắng cho.”

Tống Đông Đông cảm thấy thật không công bằng: “Vì sao chỉ có áo anh mới có lót nhung?”

Tống Thu Sinh thấy cậu em nhỏ sắp khóc rồi, đành thở dài:

DTV

“Trong ngăn tủ anh có một chiếc nữa đấy, cho em mượn nhưng không được làm rách áo anh.”

Tống Đông Đông tức khắc mỉm cười, chạy ngay về phòng lấy áo.

Tống Thời Hạ kề tai giáo sư Quý, hỏi nhỏ: “Ban nãy hai anh đi đâu thế?”

“Sáng thấy mẹ con em chưa dậy nên đi dạo quanh thôn một lát.”

Tống Thu Sinh dẫn Quý Duy Thanh đi quanh đó cho biết đường, biết nhà người quen.

Nhưng giờ đó hầu như mọi nhà đều còn đang ngủ, không có mấy ai ra đường, anh chàng không có cơ hội khoe áo mới cùng với cậu em rể.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...