🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 373: Chương 373

Nếu bác cả chưa từng làm những chuyện vô liêm sỉ như thế, vợ chồng anh ấy không ngại chia sẻ một mái nhà với ông ta, chăm sóc ông ta lúc về già cũng không phải không được, dù sao đó cũng là anh ruột của cha mình.

Nhưng năm đó, hành vi ích kỉ của ông ta suýt thì khiến ba anh ấy cùng với ông nội phải c.h.ế.t đói.

Tôn Quốc Cường cho rằng mình không đánh ông ta đã là nể mặt lắm rồi.

Mặc dù không đánh chủ yếu là vì sợ lỡ tay phải ngồi tù thì vợ con và mẹ già sẽ bị người ta bắt nạt.

Xe khách tới trạm dừng, chiếc xe 19 chỗ ngồi nhưng có tới gần 30 khách xuống.

Trần Kiều đã trắng bệch mặt mày, vừa xuống xe đã vội chạy ra vịn cây nôn đến xanh mặt.

Sau lưng, chồng và hai con riêng của cô ta cũng chẳng khá hơn là mấy.

Ô tô chật chội, không khí không thể lưu thông, người người chen chật cứng đến độ đứng không cần vịn vào đâu cũng không ngã được.

Hoắc Tuyền nhăn mặt trách móc:

“Sao ông bà không chịu lên thành phố ăn tết cơ chứ, trong thôn đã chẳng có gì, đường còn xa.”

Hoắc Khải nhíu mày: “Con cũng biết đường xá xa xôi, ông bà con đã có tuổi, đi lại bất tiện.”

Hoắc Tuyền bất mãn bĩu môi, ngồi trên chiếc ô tô thối hoắc suốt mấy tiếng đồng hồ đã khiến cô bé bực bội hết sức.

Hoắc Tuyền rất ghét phải về quê.

 

Ở đây mọi thứ đều bất tiện, nhà vệ sinh thì vừa bẩn vừa thối hoắc, lại còn ở bên ngoài, trời tối là không dám đi.

Trước kia ở với ông bà nội, mấy tháng mới được ăn một bữa có thịt.

Bà nội nấu ăn luôn tiếc dầu tiếc mỡ, không chịu cho, cơm canh rất khó nuốt.

 

Hoắc Tuyền chỉ muốn ăn cơm ở căn tin trường thôi.

Hoắc Khải biết tính con gái mình được nuông chiều quen rồi, đành phải dỗ dành:

“Tết nhất, con đừng có xụ ra trước mặt ông bà nội, cố chịu mấy ngày rồi ta về nhà.

Với lại, về quê có tiền mừng tuổi, con không thích à, con đang muốn tích góp tiền riêng cơ mà?”

Trần Kiều đi sau, nghe toàn bộ câu chuyện của hai cha con.

Hoắc Khải thật sự rất thương con gái, nhưng cũng vì thế, những tính xấu của Hoắc Tuyền đều do anh ta nuông chiều mà ra.

Trần Kiều đang say xe nên rất khó chịu, không nói nổi một câu.

Hoắc Lễ cũng lẳng lặng đứng một góc ngơ ngẩn, Hoắc Khải chỉ quan tâm đến cô con gái mình.

Về đến thôn, còn chưa ngồi ấm ghế, Trần Kiều lại đã nghe người ta kể chuyện về Tống Thời Hạ.

Hai anh em nhà đó giờ đây đã thành danh nhân thôn này, đặc biệt là lần này về quê ăn tết, hai anh em đi hai chiếc ô tô về thôn.

Nghe nói Tống Thời Hạ và chồng được tài xế đưa về.

Qua tết, tài xế sẽ lại đánh xe tới đón họ về thủ đô.

Mọi người đều nói Tống Thời Hạ đã lấy được một anh chồng vừa có tiền lại có bằng cấp ở thành phố.

Tiếp đó là chuyện Tống Thu Sinh đã mua máy giặt và tủ lạnh, mang về nguyên một xe tải đồ sắm tết cho ba mẹ.

Việc này có lẽ sẽ thành câu chuyện cho người trong thôn bàn tán đến sang năm.

Hiện giờ ai cũng biết nhà ông bà Tống chính là gia đình giàu có nhất thôn rồi.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...