🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 363: Chương 363

“Em con còn chưa dậy à?”

Tống Thu Sinh ngáp dài một cái:

“Trời lạnh thế này, bảo nó dậy làm gì ạ? Chẳng lẽ mẹ còn chờ con bé phụ mọi người mổ heo?”

Bà Tống cười mắng:

“Nói linh tinh. Hôm nay có nhiều người tới lắm, con bé ngủ dậy muộn, sợ người ta lại nói.”

“Mẹ, cứ để nó ngủ đi, trời lạnh thế, nó dậy chỉ tổ tốn củi lửa.”

Trong nhà không có bếp lò sưởi ấm nhưng có làm riêng một gian phòng sưởi, chính giữa phòng có đào hố lửa, mùa đông bỏ củi vào đốt lên sưởi phòng.

Tống Đông Đông dẫn hai cháu đi mua pháo nổ đôi, còn gọi cả Nhị Cẩu nhà bên qua chơi pháo.

Nhị Cẩu hít nước mũi hỏi: “Tống Đông Đông, hai đứa này là con nhà ai đấy?”

Tống Đông Đông nhăn mặt, quay đầu đi:

“Cậu lau nước mũi đi, thấy gớm. Đây là cháu tớ, cậu cứ gọi Đại Bảo với Tiểu Bảo là được.”

Đại Bảo Tiểu Bảo là cách mẹ cậu gọi hai cháu, Tống Đông Đông cảm thấy gọi như thế nghe tiện hơn gọi tên.

Nhị Cẩu quệt nước mũi: “Ấy chà, cháu cậu còn đi giày thể thao kìa.”

Tống Đông Đông ưỡn n.g.ự.c tự hào: “Tớ cũng có giày thể thao, cậu cũng thấy tớ đi rồi còn gì.”

Nhị Cẩu thèm thuồng bảo: “Giá mà tớ cũng có chị lấy người thành phố nhỉ, tớ cũng muốn có giày thể thao.”

Tống Đông Đông trợn mắt:

 

“Ai làm chị cậu đúng là xui xẻo, vì cậu muốn có giày thể thao mà phải gả chồng à. Có pháo chơi chưa? Cho một hộp nè, lấy không?”

“Chơi, cho tớ một hộp.”

Tống Đông Đông không chỉ mua mấy hộp pháo nổ đôi mà còn mua hai hộp pháo hoa, cậu đưa cho Nhị Cẩu một hộp pháo hoa.

“Pháo nổ đôi chỉ cho một cái thôi, đắt lắm đó, tận một xu rưỡi cơ.”

Nói xong, Tống Đông Đông quay sang phía cháu mình, “Hai đứa không dám chơi pháo thì đứng xa một chút, xem người lớn chơi nè.”

Quý Dương kéo em sang một bên xem cậu út chơi pháo.

Nhị Cẩu tính trêu hai đứa nhỏ, mới ném pháo ngay dưới chân hai đứa, lại bị Tống Đông Đông ngăn lại.

“Này này, đừng có hù dọa cháu tớ, tiền mua pháo là chị tớ cho đấy, cậu định lấy pháo mua bằng tiền của chị ấy đi dọa con chị ấy à, có còn lương tâm không hả.”

Nhị Cẩu nói nhỏ: “Tớ chỉ định ra oai thay cậu thôi mà, cậu đừng có giận, tớ không dọa bọn nó nữa.”

“Thôi đừng giúp đi, làm chúng nó sợ khóc ra đấy thì tớ biết ăn nói sao với chị tớ? Tớ lớn chừng này rồi còn thèm dọa trẻ con à, mất măt c.h.ế.t đi được.”

Nhị Cẩu rụt cổ, cậu chàng còn tưởng Tống Đông Đông không thích hai đứa nhỏ kia chứ, đó cũng đâu phải cháu ruột, làm gì mà bao che ghê thế.

“Rồi rồi, biết rồi, nhưng mà hai ta dẫn trẻ con đi ra ngoài chơi không vui đâu, tớ còn muốn ra sân phơi thóc để khoe pháo nữa.”

Tống Đông Đông cũng rất rối rắm, cậu muốn mang pháo nổ đôi đi khoe, nhưng cũng sợ chơi hăng quá quên mất cháu.

DTV

“Để tớ hỏi coi bọn nó có đi không.”

Quý Dương đã để ý thấy anh lớn lạ mặt kia định ném pháo về phía hai anh em cậu bé, nhưng cậu út đã chặn lại.

Cậu bé vội che chở em trai, nói: “Cậu ơi, chúng cháu muốn về nhà.”

Tống Đông Đông vội bảo: “Vậy cậu đưa hai đứa về, lát nhà mình mổ heo, khi nào thợ đến cậu sẽ về nhé.”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...