🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 330: Chương 330

“Mẹ, đây là dây chuyền con mua cho mẹ, con nghe nói ngọc có thể nuôi người, mẹ đeo là hợp nhất đấy.”

Hàn Dung vui sướng cười không ngậm được miệng lại: “Không ngờ mẹ bằng này tuổi rồi còn được nhận quà.”

Tống Thời Hạ đeo vòng cổ giúp bà ấy: “Cả nhà chúng ta đều có quà.”

Quý Duy Thanh dẫn hai đứa trẻ về nhà, hai đứa trẻ đội mũ hổ do bà ngoại gửi đến, trông rất kháu khỉnh đáng yêu.

Quý Nguyên chạy đến ôm cô: “Mẹ ơi!”

Mặt mày Hàn Dung hớn hở, trẻ con bám mẹ như vậy chứng tỏ Tiểu Hạ đối xử rất tốt với con cái.

Tống Thời Hạ sờ khuôn mặt nhỏ của cậu bé: “Con có lạnh không?”

“Con không lạnh, chúng con muốn đắp người tuyết, nhưng ba không cho bọn con làm.”

“Làm nũng với mẹ cũng vô dụng, mẹ cũng không đồng ý cho các con đi đắp người tuyết.”

Ánh sáng trong mắt hai đứa trẻ lập tức tắt ngúm, Tống Thời Hạ bất đắc dĩ lắc đầu.

“Thật sự không được, làm người tuyết sẽ dễ bị cảm lạnh, cảm thì phải tiêm, các con muốn tiêm không?”

Sống lưng Quý Dương thẳng tắp: “Con là con trai, con không sợ.”

“Sức khỏe con tốt nhưng em trai lại dễ bị cảm lạnh, con muốn tiêm thay em sao?”

Quý Nguyên tủi thân xị mặt.

“Ngoan nào, hôm nay có cá viên mà các con thích đó.”

Khó khăn lắm mới dỗ dành các cậu bé xong, Tống Thời Hạ cảm thấy đau hết cả đầu.

“Mẹ, con cá này giao cho con đi, để con làm thành cá viên.”

“Mẹ còn ngại nhiều xương không dễ gỡ, con làm cá viên thì quá tốt.”

Đám nhóc không thích ăn cá, nhưng lại thích ăn cá viên thịt viên quấy thêm bột mì, cũng không biết đây là thói quen gì nữa.

Quý Duy Thanh đặt túi lớn túi nhỏ xuống, những thứ anh mang đến đều là quà cáp đã chuẩn bị kỹ từ nhà.

Đương nhiên anh chỉ phụ trách bỏ sức lực ra, chuyện chuẩn bị quà cáp này giao cho anh thì chắc là có cái gì thì tặng cái đấy thôi.

 

Hàn Dung thò đầu ra khỏi phòng bếp: “Giáo sư Quý nhà chúng ta đến rồi đấy à.”

Tống Thời Hạ phủi tuyết trên tóc giúp anh.

“Sao anh không che ô?”

Trên người giáo sư Quý lạnh buốt: “Anh cầm nhiều thứ như vậy mà, mà cũng chỉ đi mấy bước thôi.”

“Anh đi thay áo khoác đi, đừng để lúc nóng lúc lạnh lại bị cảm.”

Trong nhà ấm áp, Tống Thời Hạ vừa vào đã cởi áo khoác ra.

Cả nhà chị cả không đến, buổi sáng họ ăn cơm với mẹ chồng, đến tối mới trở về.

Hai đứa nhỏ ngồi cạnh cửa sổ mong ngóng nhìn tuyết trong sân, bọn họ muốn ra ngoài nghịch tuyết nhưng người lớn không cho.

Tống Thời Hạ lần lượt bế hai đứa xuống dưới.

“Đợi các con lớn rồi, muốn chơi tuyết thế nào cũng được.”

Hai đứa bé uể oải buồn chán, Tống Thời Hạ không khỏi mềm lòng.

DTV

“Chúng ta ra ngoài ném tuyết đi, chỉ được chơi mười phút thôi đấy.”

Hai đứa vừa ủ rũ lập tức hưng phấn vui sướng.

“Vâng ạ!”

Hàn Dung không ngăn cản, chỉ mặc mấy lớp áo khoác cho bọn trẻ, khiến hai cậu bé khó hoạt động.

Tống Thời Hạ: “Chúng ta chia đội trước, ai muốn chung đội với mẹ nào?”

Giáo sư Quý đứng bên cạnh cô.

“Hai người lớn chung đội có được không?”

Quý Dương vỗ ngực: “Con với em trai chung một đội, con sẽ bảo vệ em ấy.”

Thấy ánh mắt ngây thơ kiên định của cậu bé, Tống Thời Hạ cũng không trêu cậu bé.

“Được, hai con một đội, mẹ với ba một đội.”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...