🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 317: Chương 317

Ông bạn kia bất đắc dĩ giải thích:

“Tôi nói thật đó, người kiểm tra thiết bị là cấp dưới của tôi mà, vì thanh danh cả đời của ông, bên đó cũng muốn thận trọng điều tra chi tiết, xác thực không có vấn đề gì mới trả lại.”

Ông già ngồi bên nhấc ấm trà:

“Nào nào, uống chén trà nào, khó khăn lắm chúng ta mới tụ tập được một chuyến, nói chuyện bọn trẻ làm gì, nói mấy chuyện đàn ông đàn ang đi.”

Hôm nay Tống Thời Hạ dậy sớm, cả nhà đều rất coi trọng kì thi này.

Tuy không ai tạo áp lực cho cô nhưng cô vẫn dễ dàng cảm nhận được đãi ngộ cấp quốc bảo hiếm có này.

Bữa sáng là một chiếc bánh quẩy với hai quả trứng gà, mẹ chồng cô giải thích:

“Yên Nhiên bảo mỗi lần thi con bé đều ăn như thế, đa số đều thi rất suôn sẻ.

Tống Thời Hạ nhìn bữa sáng được xếp thành con số 100, không dám nói với mẹ chồng rằng, điểm tối đa của hai môn toán học và ngữ văn là 120 cơ.

“Cảm ơn mẹ, mẹ cũng ăn luôn đi cho nóng.”

Hàn Dung đứng ở cửa nhìn quanh:

“Lát mẹ mới ăn, ba con hôm qua đi gặp bạn cũ, ngủ lại đó với họ, không biết ổng đã dặn cảnh vệ chưa.”

Tống Thời Hạ ăn xong một quả trứng: “Dặn cái gì ạ?”

“Dặn cảnh vệ của ổng đưa con đi thi, hôm nay con thi học kì, đi xe buýt nhỡ mà tắc đường thì làm sao?

Ba con hay quên lắm, để mẹ xem xem, nếu ổng quên thì sang nhà hàng xóm mượn xe đạp.”

Ngay sau đó, bà lại vỗ tay: “Thôi, giờ đi mượn luôn, đợi lát mẹ chở con sang trường.”

 

Tống Thời Hạ định nói không cần đâu, cô có thể tới kịp giờ, hôm nay cô đã dậy sớm hơn nửa giờ cơ mà.

Nhưng mẹ chồng làm việc luôn nhanh nhẹn như thế, vừa nói dứt lời đã bước ngay đi, Tống Thời Hạ không kịp nói gì.

Vu Phương ra vẻ khó xử:

“Dì Hàn, không phải cháu không muốn cho mượn mà hôm nay cháu phải đưa con sang nhà ba đẻ nó, con bé cứ đòi ba suốt.”

Hàn Dung vội bảo: “Muộn nhất là 8 rưỡi dì mang trả, không làm lỡ việc của cháu đâu.”

Vu Phương vẫn hết sức rối rắm, như là muốn kéo dài thời gian.

“Thôi, để dì sang nhà khác hỏi xem.”

Hàn Dung lập tức quay đi, về đến cửa nhà mình chợt nghe tiếng còi ô tô xa xa vọng lại, bà thở phào một hơi.

Vu Phương vẫn đứng đó, móng tay c*m v** lòng bàn tay, quay người vào nhà, sắc mặt hết sức khó coi.

Tài xế không phải cảnh vệ của ông Quý mà là Tiểu Lý.

Tiểu Lý hớn hở vào nhà:

“Hôm qua giáo sư Quý đã gọi điện cho cháu, dặn 7 giờ sáng nay tới, 6 rưỡi cháu đã đi rồi.”

Hàn Dung vui vẻ kéo tay Tiểu Lý vào nhà: “Chắc cháu chưa ăn sáng nhỉ, ngồi đây ăn gì đó đã nhé, còn nhiều thời gian.”

Tống Thời Hạ đã ăn xong, chào hỏi một tiếng rồi lên phòng thu xếp đồ dùng đi thi.

Tiểu Lý thường tới nhà Quý Duy Thanh nên cũng đã quen với sự nhiệt tình của bà Quý.

“Tiểu Lý này, cháu có bạn gái chưa?”

DTV

Trước kia Hàn Dung đã cảm thấy cậu Tiểu Lý này thật thà hiền lành lại tháo vát được việc, hôm nay có thể nói đã giúp bà một việc lớn.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...