🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 315: Chương 315

Tống Thời Hạ dẫn Tô Ái Dân tới phòng sách.

“Khi anh ấy viết luận thường sẽ rất chuyên chú, có khả năng còn không chú ý người khác nói gì.”

“Không sao, đám làm nghiên cứu khoa học chúng tôi đều thế cả, em với Tú Chi nói chuyện đi, tôi vào tâm sự với cậu ấy.”

Tiền Tú Chi cắn hạt dưa lách tách:

“Em cẩn thận quá rồi, hai người là vợ chồng mà cũng sợ quấy rầy đến công việc của chồng à?

Nếu cậu ấy bận thật, không muốn ai làm phiền thì chắc chắn sẽ nói trước với em thôi.”

Tống Thời Hạ tò mò: “Chị Tú Chi, thế đồng chí Tô hồi ấy cũng là như thế hả?”

“Em cứ gọi ảnh là anh Tô, các nhà nghiên cứu như bọn anh ấy cần có 100 bài luận đăng tạp chí hay là xuất bản, đó là để bình xét cấp bậc.

Đây mới chỉ là bước đầu tiên thôi, ông chồng chị cũng mới gửi đi có hơn 30 bài, còn khuya mới đạt.”

Tô Ái Dân mới đăng hơn 30 bài, vậy xem ra giáo sư Quý nhà cô muốn đạt mức 100 bài thì cần đốt hết toàn bộ những ngày thứ 7 chủ nhật trong vòng 10 năm tới cho các bài luận rồi.

Có tiếng chân trên cầu thang, hai người quay ra nhìn thì thấy Tô Ái Dân đang đi xuống, mặt đầy sững sờ kinh sợ.

“Cậu ta còn là người không thế?”

Tiền Tú Chi liếc xéo chồng một cái: “Nói linh tinh gì đấy?”

Tô Ái Dân lắc đầu như không thể tin nổi: “Giáo sư Quý đã có 50 bài đăng rồi, hơn anh một nửa.”

50 bài?

Lần này đến phiên Tống Thời Hạ ngơ ngác, ai giải thích cho cô biết, 50 bài luận là thứ quái vật kh*ng b* gì?

Tô Ái Dân ngồi xuống, mặt mày ngơ ngác như đang hoài nghi cuộc đời, cứ lầm bầm nói gì đó không rõ.

Tiền Tú Chi cười nói với Tống Thời Hạ:

“Kệ anh ấy, chị quen rồi. Lần này tới đây để cảm ơn em, đồng thời còn chuyện này muốn báo cho em biết, có lẽ về sau lão Tô nhà chị sẽ thành đồng nghiệp với giáo sư Quý nhà em đấy.”

“Đồng chí Tô sắp tới đại học Yến Kinh dạy học ạ?”

“Không, ba chị nói bên trên muốn xây dựng viện khoa học gì đó, các giáo sư chuyên ngành vật lý toán học đều sẽ trở thành thành viên ở đó, bình thường vẫn giảng dạy ở trường cũ.”

Tiền Tú Chi giúp Tống Thời Hạ thu dọn phòng bếp xong mới ra về.

Tống Thời Hạ pha một cốc trà hoa ngồi ngây mặt trên sô pha.

Đã có 50 bài đăng là cỡ nào nhỉ? Giáo sư cần đăng nhiều bài đến vậy cơ à?

Cô không rõ lắm, nhưng đã biết một chuyện, giáo sư Quý nhà cô là ông vua trong lĩnh vực viết luận.

Ngày mai thi rồi, chiều nay Tống Thời Hạ sang nhà mẹ chồng, mang cả quà cho Diêu Tuyết, đợi thi xong sẽ đưa qua.

Phần quà cô mang cho Diêu Tuyết có một bình mật ong hoang dã, 40 năm sau chắc phải có giá 40 nghìn đồng một cân, còn hiện giờ thì không rõ lắm.

Loại mật ong này có sản lượng thấp lắm, không có quen biết thì không mua được.

Nhưng trước đó có ông doanh nhân nước ngoài đã tặng cho cô khá nhiều sau khi đổi được lá trà của cô.

Loại mật ong được người ta tranh cướp từng bình, trên kệ hàng trong không gian của cô vẫn còn hai dãy bình dài.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...