🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 314: Chương 314

Tiền Tú Chi và Tô Ái Dân tới chơi, mang theo đủ thứ quà cảm ơn.

Tống Thời Hạ mời hai người vào nhà, vừa cười vừa hỏi: “Đoàn Đoàn nhà chị đâu?”

Tiền Tú Chi tủm tỉm cười:

“Hôm nay lạnh quá nên không dẫn con bé đi cùng, ở nhà có ba chị trông nó.

Từ sau chuyện lần đó, ba chị thường tới chơi, ông ấy thích con bé lắm. Giới thiệu với em, vị này là chồng chị, đồng chí Tô Ái Dân.”

“Chào đồng chí Tô, tôi cũng nghe giáo sư Quý nhà tôi nhắc tới anh rồi.”

Tô Ái Dân ngạc nhiên lắm, bèn vui vẻ hỏi: “Giáo sư Quý có nhắc đến tôi à?”

Những lần trò chuyện giữa hai người đều do anh ta chủ động tìm đề tài để nói, giáo sư Quý thoạt nhìn không giống người thích nói chuyện phiếm lắm.

“Anh là đàn anh mà, anh ấy có kể, lần đó may có rượu thuốc em đưa cho anh ấy, có thể giúp được anh là điều vinh hạnh rồi.”

Tô Ái Dân cười nói:

“Rượu thuốc em ngâm rất được, tôi phải nói thật là nửa bình rượu cậu ấy để lại cho tôi, tôi chỉ dùng một ít để lau miệng vết thương, còn lại vào bụng tôi hết đấy.”

Tống Thời Hạ không ngờ lại trùng hợp như vậy.

Tô Ái Dân trời xui đất khiến lại uống rượu thuốc đó, như vậy chắc chắn sẽ càng tốt hơn cho sức khỏe của anh ta.

“Rượu thuốc đó em có dùng một vài dược liệu, nếu anh chị thích thì lát cứ mang về một ít mà dùng.”

Tiền Tú Chi vội vàng ngăn lại: “Bọn chị tới là để cảm ơn mà, ai lại còn mặt dày mang quà về.”

Tống Thời Hạ làm bộ giận dỗi:

“Chị Tú Chi, chị còn nói nữa, lần trước chị tới nhà em cũng mang bao nhiêu đồ đắt tiền.”

 

Tiền Tú Chi kéo tay Tống Thời Hạ: “Lần đó nhờ có em giúp, chị còn cảm thấy quà cảm ơn như thế có hơi nhẹ quá.”

 

Tô Ái Dân nhìn quanh sân nhà: “Giáo sư Quý không ở nhà à?”

“Giờ chắc anh ấy đang viết luận văn, giáo sư như các anh thường phải viết luận nhiều lắm sao?”

Tô Ái Dân cười cười, giải thích:

“Giáo sư Quý còn trẻ mà, tương lai rộng mở. Nếu cậu ấy muốn tiến thêm một bước thì chắc phải cần đăng tầm 100 bài luận đó.”

100 bài luận?

Tống Thời Hạ âm thầm thấy may mắn, may mà mình không quấy rầy anh nhiều, chỉ kéo anh đi dạo phố có hai lần thôi.

Tô Ái Dân lại cười bảo:

“Có phải thấy sợ rồi không? Thực ra các bài luận có thể từ từ làm cũng được, không cần phải vội.

Hơn nữa, ngành của cậu ấy còn cần số liệu, không phải cứ ngồi nhà nghĩ ra là viết được.”

“Trước em thấy cứ cuối tuần là anh ấy lại nhốt mình trong phòng sách để viết, sợ anh ấy chìm trong sách vở dễ sinh bệnh nên có kéo anh ấy ra ngoài đi chơi, nghe anh nói xong, tự dưng cảm thấy tội lỗi quá.”

Ai ngờ Tô Ái Dân lại nghiêm túc nói:

“Đồng chí Tống làm đúng lắm, thường xuyên nhốt mình vào một nơi để viết luận sẽ khiến não bộ quá tải, cần phải có thời gian nghỉ ngơi, ra ngoài ngắm phong cảnh.”

Tống Thời Hạ lập tức hình dung thế này.

Nếu đầu của giáo sư Quý nhà cô là một chiếc máy tính thì chiếc máy tính ấy luôn được vận hành tính toán liên tục, trừ những lúc đi ngủ.

Cứ làm việc với tần suất đó, lâu dần CPU sẽ dễ hỏng hóc, trước mắt có lẽ không thấy có vấn đề gì nhưng về lâu về dài sẽ có.

Cô gật gù: “Em nhớ rồi, mỗi tuần sẽ kéo anh ấy đi tản bộ nửa tiếng.”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...