🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 312: Chương 312

Thím Phùng thở dài:

“Nói vậy thì cuộc sống hiện giờ của Trần Kiều coi như cũng sung sướng lắm rồi, con bé đó nhanh nhẹn cần mẫn, đi làm chưa bao giờ thấy xin nghỉ.

Nếu chịu khó học hành hơn nữa, về sau kiếm việc nào tốt hơn, cuộc sống cũng sẽ đi lên.”

Tống Thời Hạ cúi đầu soát bài:

“Cháu cũng nghĩ vậy, học tập giúp người ta mở mang đầu óc, về sau chưa biết chừng còn làm nên sự nghiệp riêng.”

Trong nguyên tác, Trần Kiều vào đại học, được mở rộng tầm nhìn nên mới thức tỉnh.

Cô ta biết rõ về sau giá hàng ngày càng leo cao, chỉ dựa vào mấy đồng lương của chồng thì chắc chắn không đủ trang trải cho gia đình bốn người nhà họ.

Vì thế, cô ta bắt đầu làm buôn bán, cũng phải vấp ngã thua lỗ thiệt thòi nhiều lần, cuối cùng mới thành danh trong giới.

Tiễn thím Phùng về, Tống Thời Hạ đứng lên vươn vai, nhìn đồng hồ, cũng đến giờ nấu cơm rồi.

Đã mấy ngày nay toàn ăn mỳ sợi do giáo sư Quý nấu, hôm nay làm một bữa thịnh soạn đãi cả nhà thôi.

Quý Duy Thanh dắt các con từ thư viện về nhà, mới đến cổng đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn đã lâu chưa được thưởng thức.

Tống Thời Hạ chiên thịt, làm món canh bò cay.

Thịt bò này mấy hôm trước mẹ chồng cô mang tới, nói là để cô bồi bổ sức khỏe.

DTV

Cô vẫn để trong tủ lạnh không cho Quý Duy Thanh sờ vào, sợ anh không biết làm, phí đồ.

Thịt chiên giòn vừa có lớp vỏ ngoài giòn xốp lại vừa có độ mềm, ẩm và đàn hồi của phần thịt bên trong, mùi thơm lan ra khắp sân.

Canh thịt bò cay thì đỏ rực, mùi ớt cay quyện vào mùi thịt bò, khiến người ta phát thèm.

Tống Thời Hạ không cho nhiều ớt lắm, để đám nhỏ cũng có thể ăn vài miếng.

 

“Thơm quá đi, lại được ăn ngon rồi.”

Quý Nguyên chạy như bay vào phòng khách, quẳng cặp sách xuống rồi lại vọt vào bếp, ôm chầm lấy chân mẹ.

“Đi rửa tay đi rồi ăn cơm nào.”

Quý Duy Thanh dắt Quý Dương vào nhà.

“Nay làm xong bài sớm à?”

Tống Thời Hạ lau tay: “Chưa xong, ăn cơm xong em làm nốt.”

Giáo sư Quý bổ sung một câu: “Cứ để đó anh về nấu cũng được mà.”

Tống Thời Hạ ra vẻ khổ sở, bán thảm: “Thầy Quý, em thật không muốn lại phải ăn mỳ, em sợ sẽ suy dinh dưỡng mất.”

Quý Duy Thanh thấy cô xịu mặt đáng thương như thế, chỉ đành đồng ý:

“Nhưng thời gian làm cơm không tính vào thời gian học, tối em phải học thêm hai tiếng.”

Tống Thời Hạ ôm anh một cái rồi buông ra ngay: “Cảm ơn thầy Quý.”

Hai nhóc con đã ngồi vào bàn chờ cơm, cả hai đều đã quen với cảnh cha mẹ mình thích ôm nhau mọi lúc mọi nơi.

Hai bé đã hỏi bà nội về chuyện này, bà nội nói ba mẹ thường xuyên ôm nhau mới có thể càng thương yêu con cái hơn.

Mẹ cũng thích ôm hai bé nên đám nhóc đều tin lời bà nội.

Món thịt chiên giòn là để thỏa mãn thói thích ăn đồ ăn vặt chiên dầu của đám nhỏ.

Thường ngày Tống Thời Hạ quản lý vấn đề ăn vặt rất nghiêm khắc, cho nên thỉnh thoảng cô cũng sẽ làm một vài món cho tụi nhỏ đỡ thèm.

Thịt tẩm bột chiên giòn chính là món ăn vặt hai nhóc thích nhất, một tháng cô sẽ làm cho chúng một lần.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...