🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 298: Chương 298

Quý Duy Thanh thấy cô đã dốc hết thủ đoạn để cầu xin, cuối cùng vẫn nhượng bộ cô.

“Chỉ lần này thôi nhé, không có lần sau, những bài đó anh sẽ thay đổi đầu đề, lúc nào rảnh em phải làm lại cho anh xem.”

Anh còn chưa nói xong, Tống Thời Hạ đã vui mừng nhảy lên: “Yêu anh quá! Nhất định sẽ không làm anh thất vọng đâu.”

Cô hớn hở chạy tới mở tủ quần áo chọn đồ, vứt lại sau lưng vị giáo sư đáng kính đang sững sờ.

Tống Thời Hạ chọn chiếc áo khoác ngoài màu xanh biển, phối với áo sơ mi trắng cổ Đức.

Bộ đồ này trông rất trẻ trung, không hề có cảm giác lạc lõng hay quá già dặn trong môi trường học sinh.

Chân váy dài màu vàng nâu bằng vải nỉ, vạt tới cẳng chân, lại xỏ đôi giày da cùng với đôi tất trắng, tổng thể nhìn thật xinh đẹp và linh động.

Cô quay một vòng trước mặt Quý Duy Thanh, hỏi: “Anh thấy sao?”

Quý Duy Thanh nhìn cô vợ nhỏ trong phong cách thiếu nữ 18 trước mặt, thật thà đáp: “Rất đẹp.”

Tống Thời Hạ lại quay về trước gương, tô một lớp son đỏ, cảm thấy màu son hơi đậm.

Cô xoay sang phía chồng, nhón chân hôn anh một cái, sau đó lầm bầm: “Ừm, màu như thế này là vừa đẹp.”

Quý Duy Thanh còn chưa kịp hoàn hồn, cô đã tung tăng cầm túi ra đến cửa.

Xuống sân, Tống Thời Hạ thấy mẹ chồng đang tưới hoa.

“Tiểu Tống hôm nay mặc đẹp thế, con tự phối váy áo hả?”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười: “Vâng, con cảm thấy mặc thế này nhìn trẻ.”

Hàn Dung lập tức khen ngợi không tiếc lời: “Đâu chỉ trẻ, con mặc thế này trông chỉ trạc tuổi Yên Nhiên thôi đó.”

Tống Thời Hạ thông báo với mẹ chồng về lí do mình ra ngoài:

“Anh con có bạn gái, muốn mời con đi ăn một bữa, tối anh ấy sẽ đưa con về ạ.”

Hàn Dung tươi cười:

“Thế thì là chuyện vui đấy, nếu ăn xong thấy muộn quá thì cứ ở tạm bên đó, mai hẵng về cũng được, đừng đi đêm, không an toàn.”

Tống Thời Hạ thấy lòng ấm áp lắm: “Ăn xong chắc mới chỉ tầm hơn 8 giờ thôi, hẳn là có thể về nhà trước 9 giờ.”

Cô đi rồi, hàng xóm từ trong nhà ló ra hỏi Hàn Dung: “Vừa rồi là Yên Nhiên hả? Con bé quên cái gì ở nhà à?”

Hàn Dung hớn hở khoe: “Con dâu tôi đấy, mắt bà làm sao vậy.”

“Ấy chà, con dâu bà ăn mặc lòe loẹt như thế đi chơi à?”

Nụ cười trên môi Hàn Dung vụt tắt:

“Cái gì mà lòe loẹt? Người thân bên nhà nó mời ăn cơm, chả lẽ phải mặc đồ cũ đi?”

Hàng xóm bị bẽ mặt, xấu hổ cười cười:

“Ấy ấy, bà đừng nóng, tôi nói thế chỉ vì tôi nóng ruột thay cho bà thôi mà, con dâu quá trẻ trung xinh đẹp thì không được an toàn lắm.”

 

Hàn Dung cười lạnh, phản bác:

“Có gì mà không an toàn? Con dâu tôi xinh đẹp trẻ trung là vì nó sinh ra đã thế, mà con trai tôi cũng chả kém chỗ nào.

Hai đứa nó xứng đôi vừa lứa, vợ chồng son tình cảm đầm ấm yên ổn, cần ai lo hộ?

Con trai tôi mua quần áo cho vợ toàn mua theo rương đấy, như tôi đây trải đời nhiều còn chưa thấy người nào chiều vợ thương vợ như nó đâu.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...