🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 258: Chương 258

Hai vợ chồng nghe em gái tỉ mỉ chỉ bảo đường hướng phát triển xong, nỗi thấp thỏm bất an trong lòng mới từ từ dịu lại.

Lẩu cay và các loại đồ kho được tất cả mọi người chào đón nồng nhiệt.

Bà cụ Tôn không ngờ đậu phụ với bí đỏ bỏ vào nồi lẩu cũng có thể ngon đến thế.

Tống Thời Hạ đã nói thật tỉ mỉ cách làm và các điểm cần chú ý cho chị gái, sau đó còn ghi lại số điện thoại nhà mình cho chị ấy, để nếu gặp chuyện gì khó khăn thì chị ấy có thể gọi tới.

Tống Xuân Hạ cảm động, không biết phải cảm ơn cô em này thế nào.

Chị ấy tiếc nuối nói: “Em làm ra đồ ăn ngon thế, sao không tự bày sạp bên đó để bán?”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười nhìn chị gái:

“Em không chịu được vất vả đâu, em chờ chị với anh rể mở chuỗi cửa hàng, phát triển tới thủ đô để em tới ăn ké.”

Tống Xuân Hạ bật cười:

“Em cũng dám tưởng tượng ghê, làm cái này có thể kiếm được tiền là bọn chị đã thấy hài lòng lắm rồi, mở chuỗi cửa hàng thì phải tốn bao nhiêu tiền chứ.”

“Làm người dù sao cũng phải có ước mơ chứ, không thử thì sao biết được.”

Tống Xuân Hạ không quá để tâm: “Em đừng chọc chị nữa, nếu thực sự có ngày đó, chắc là nhà ta đổi đời hết.”

Tống Thu Sinh đi ngang qua, nói với vào:

“Sao lại không thể? Đợi khi nào em kiếm được nhiều tiền sẽ ra tiền cho chị mở cửa hàng.

 

Giờ làm kinh doanh hộ cá thể mới kiếm được, em thấy nhiều công nhân đang tự nguyện nghỉ việc chuyển nghề lắm.”

“Không phải đâu, chắc người mà em nói toàn là công nhân bình thường, chứ lãnh đạo thì người ta dại gì mà vứt một công việc bảo đảm cả đời như thế.”

Tống Thu Sinh cười cười vẻ thần bí:

DTV

“Chị chưa thấy nhiều thôi, nhóm người làm kinh doanh đầu tiên không phải những người có đầu óc thì cũng là các lãnh đạo nghỉ việc nhé.

Người ta có tầm nhìn, có dự kiến, hiểu biết thị trường, hiện giờ tối thiểu cũng phải là hộ nhà giàu có gia tài bạc vạn.”

Những lời em trai nói đã khiến Tống Xuân Hạ và gia đình chị ấy chấn động vô cùng.

Ngay cả lãnh đạo cũng muốn nghỉ việc đi gây dựng sự nghiệp mới, vậy thì con đường này có thể kiếm được nhiều cỡ nào?

Trở về thủ đô, Tống Thu Sinh đưa vợ chồng em gái về tận cửa.

Hàn Dung mời anh ấy vào nhà uống nước, Tống Thu Sinh chỉ cười cười từ chối, nói mình còn phải đi trả xe cho bạn.

“Ôi, cuối cùng cũng chịu về, hai đứa nhỏ ngày nào cũng bám theo mẹ hỏi các con bao giờ mới về, cứ lầm bầm hỏi suốt như niệm kinh vậy đó.

Lần sau mà đi đâu thì mang chúng nó đi cùng luôn đi, bảo Tiểu Lý lái xe, chẳng phải Tiểu Lý cũng là đồng hương với con sao?”

Tống Thời Hạ không ngờ chuyện này mà mẹ chồng cũng nhớ được, cô tủm tỉm cười, chủ động bước đến khoác tay bà: “Quê quán Tiểu Lý ở thành phố, nhà con ở dưới thị trấn.”

“Vậy được rồi, chờ cuối năm bảo cậu ấy tiện đường đưa bọn con về nhà.”

Có tài xế đưa đón thì có thể mang nhiều đồ hơn, đúng là tiện hơn rất nhiều, quần áo mua ở đây rẻ hơn mà còn đa dạng về phong cách hơn.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...