🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 247: Chương 247

Tống Đông Đông trịnh trọng gật đầu:

“Em biết rồi! Em sẽ không ganh đua so sánh với người khác nữa, em còn phải tham gia vào đội bóng đá quốc gia, giành vinh quang cho tổ quốc.”

Khóe miệng của Tống Thời Hạ co giật, thôi đừng có tham gia.

“Mục tiêu rất cao xa, nhưng chị không kiến nghị em làm thế nha.”

Đội bóng đá quốc gia là thứ cực kỳ vi diệu, thời buổi này đội bóng quốc gia cũng xem như hàng đầu, nhưng cũng khó tránh khỏi việc chóng phất chóng tàn.

Lúc phất lên thì có thể đá đâu thắng đỏ, lúc tàn thì thành tích thảm không nỡ nhìn.

Chỉ có lúc bước qua thiên niên kỷ mới là xem như vào thời kỳ đỉnh cao, còn đá được vào World Cup.

Tống Đông Đông lấy làm khó hiểu: “Tại sao chứ? Em đá không giỏi à?”

Tống Thời Hạ bịa đại một cái cớ:

“Em có thể xem đá bóng là sở thích phụ, đại học có các câu lạc bộ bóng đá để những người có chung đam mê tham gia, em nhìn cái thân gầy còm của em đi, có thể đá nổi à?”

Tống Đông Đông nghe xong cũng không hề tức giận: “Nếu em mà cao to hơn một chút thì tốt rồi.”

“Vậy thì phải ăn nhiều cơm, vận động nhiều hơn, chức em sớm ngày thực hiện được ước mơ. Em biết Mao Đản mang giày cỡ bao nhiêu không?”

“Em biết ạ, chân thằng bé số 38, nhỏ hơn chân em 2 số.”

Tống Thời Hạ mua giày cho em trai, Mao Đản còn đang ở nhà, không thể thiên vị được.

Quý Duy Thanh luôn đi theo sau lưng nhờ người bán hàng lấy hai hộp giày thể thao tới.

Tống Thời Hạ nghiêng đầu nhìn anh: “Anh định làm gì thế?”

“Mua cho em trai với cháu trai mỗi người hai đôi, có gì còn thay ra thay vào.”

Tống Thời Hạ khuyên anh: “Anh không cần mua cho bọn nhỏ đâu, mắc công mẹ em lại cằn nhằn.”

 

Lúc anh tới đã mua không ít quà cáp rồi, cái áo jacket của Tống Đông Đông đã hơn 100 đồng rồi.

Quý Duy Thanh đưa tiền: “Không sao, cứ nói là anh muốn mua đi.”

Tống Đông Đông đứng ở phía sau nghe vậy thì mừng rỡ, cậu có hai đôi giày rồi! Lưu Hổ chỉ có một đôi thôi!

Bánh bao thịt khi nãy cũng là anh rể mua cho cậu, anh rể tốt quá đi!

Cậu bé vui vẻ nói: “Cảm ơn anh rể ạ!”

DTV

Tống Thời Hạ thật không nỡ nhìn.

Tống Thu Sinh mua hai mươi con gà con và mười con vịt, người bán để vào thùng giấy giúp anh ấy.

Anh ấy muốn để gà lên xe: “Đi đường thì mở cửa sổ ra nhé, bằng không xe sẽ ám mùi lắm.”

Tống Thời Hạ do dự một lúc mới nói: “Lỡ như làm dơ xe nhà người ta thì làm sao bây giờ?”

Tống Thu Sinh lại trầm ngâm một lát: “Nhờ anh rể mang về giúp đi, đúng lúc anh ấy cũng phải đi đón chị cả về.”

“Cũng được.”

Lúc đi ngang qua một hiệu sách, Tống Thời Hạ dừng lại.

Quý Duy Thanh cũng dừng lại chờ cô: “Sao vậy?”

“Em có thể mua mấy quyển sách cũ không?”

Toàn là sách giải trí linh tinh, Tống Thời Hạ còn thấy tứ đại danh tác và Kim Bình Mai.

Mấy quyển sách kia có vẻ cổ, để mục nát ở đó thì tiếc quá.

“Mua đi, giá sách nhà mình đủ chỗ chứa mà.”

Tống Thời Hạ ngồi xổm xuống chọn sách: “Anh không sợ sách em mua làm lẫn sách của anh à.”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...