🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 HỘP QUÀ TRI ÂN ĐANG DIỄN RA! Mỗi chương truyện bạn đọc đều có cơ hội nhận Coin, Cash, EXPvật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 21: Chương 21

Cô chưa từng học đại học, nhưng kiếp trước bởi vì trà của cô có thể khiến người ta tĩnh tâm nâng cao tinh thần, có tác dụng dưỡng sinh.

Vì vậy mà có một giáo sư thành lập riêng hạng mục nghiên cứu nó, cô cũng hiểu rõ về cấp bậc giáo sư.

Lúc ấy cô không hề giấu giếm gì, cung cấp trà cho họ nghiên cứu thoải mái.

Nhưng cuối cùng bọn họ còn chưa nghiên cứu ra được cái gì, chỉ lấy được một loại nhân tử có thể khiến cho tế bào trở nên sinh động hơn.

Hai người cười cười nói nói, nhưng trong lòng lại nghĩ chuyện khác.

Chợ bán thức ăn cách khu dân cư một khoảng, nhưng không xa lắm, đi bộ chừng mười lăm phút là tới.

Phùng Liên giải thích với cô: “Đây là chợ sáng, chỉ bán buổi sáng thôi, qua 9 giờ rưỡi sẽ dẹp.”

Nói là chợ sáng, kỳ thật chính là người nhà của các giảng viên hoặc là nhân viên trong trường bày quầy bán hàng.

Rau củ quả tươi mới, nhưng rất ít chủng loại, cũng chẳng có thịt cá gì.

Thấy cô cứ nhìn tới nhìn lui, Phùng Liên mỉm cười nói: “Có phải cháu muốn mua thịt không, mua thịt thì phải đi chỗ khác cơ.”

Tống Thời Hạ xấu hổ nói:

“Đúng là cháu muốn mua ít thịt cho chồng cháu bồi bổ, thức ăn ở đây bán hơi ít, cháu định mấy ngày nữa sẽ mua hạt giống về tự trồng trong sân.”

 

Phùng Liên hiền hòa lắc đầu:

“Cô bé ngốc, thịt không mua ở đây được. Nếu cháu không đi với thím, khéo chỉ có thể chờ người khác đi ra ngoài mua hộ thôi.

Thím đi làm ở căn tin giảng viên, người nhà chỉ cần đưa phiếu tới đổi là được.”

Tống Thời Hạ không khỏi cảm thấy may mắn vì mình đã đi cùng thím Phùng.

Cô vừa mới đi ngang qua căn tin của giảng viên, nó ở khá gần khu dân cư, kế bên là hợp tác xã mua bán, sau này mua thịt mua đồ cũng thuận tiện hơn.

Cô tặng cho thím Phùng một nụ cười chân thành.

“Cảm ơn thím đã dắt cháu đi cho quen đường, nếu không có thím, có khi cháu phải đi ra ngoài mua thịt ấy chứ.”

DTV

Phùng Liên thấy cô mỉm cười với mình như thế thì làm sao chịu nổi, cô gái này đúng là xinh đẹp mà.

“Ơn nghĩa cái gì chứ, mọi người đều là hàng xóm láng giềng với nhau, nếu con gái thím mà được một nửa của cháu thì tốt quá rồi.”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười:

“Thím cũng có xấu đâu, lúc còn trẻ nhất định là đại mỹ nhân, con gái nhất định cũng đẹp như thím.”

Dù chỉ là lời xã giao, nhưng cô thật lòng cảm thấy thím Phùng Liên rất đẹp, ăn diện một tí nhất định sẽ rất đẹp.

Thím vừa phải lo liệu việc nhà, vừa chăm sóc con cái, lại còn đi làm, làm sao rảnh rỗi lo chuyện ăn diện cho được.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...