🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 157: Chương 157

Hàn Dung thấy tình cảm giữa con trai và con dâu vẫn nồng nhiệt như thế thì mừng còn hơn ăn tết.

Đoan Ngọ năm nay, cả nhà vô cùng vui vẻ hạnh phúc.

Người duy nhất không được vui chỉ có hai anh em Trần Học Dân và Trần Học Nhân mà thôi.

Rõ ràng lúc trước bà nội nói với hai đứa là học xong tiểu học thì có thể đi học cao đẳng nghề để sau này đi làm kiếm tiền.

Kết quả lại biến thành nghỉ hè phải đi học bổ túc, nếu thi không đậu cấp 2 thì phải học lại, hai đứa chán nản k** r*n một hồi.

Nhưng ý kiến của trẻ con không có trọng lượng, hai đứa kháng nghị vô ích, ngay cả bà nội thương yêu hai đứa nhất cũng quay xe đổi ý.

Cứ nghĩ tới chuyện phải tới nhà cậu út ở một thời gian, hai anh em cùi không sợ lở, quyết định phải trêu chọc mợ út, người đã đưa ra ý kiến học hè này nhiều hơn mới được.

Hôm nay là ngày nhà trẻ thi cuối kỳ, vốn dĩ không liên quan gì tới hai chú hổ con ở nhà, nhưng bây giờ bọn trẻ phải tới trường để thi.

Lúc ở nhà Tống Thời Hạ cũng sẽ cho bọn trẻ học ghép vần và tập viết.

Nên sau khi liên lạc với giáo viên trao đổi một phen, nhà trẻ đồng ý cho hai đứa được đến trường thi.

Tống Thời Hạ và Quý Duy Thanh tự mình đưa hai đứa bé đi thi.

Hai đứa bé hùng dũng oai vệ đi vào trường, cằm hất lên tận trời, Tống Thời Hạ cũng thấy buồn cười.

Tống Thời Hạ nghe được bọn trẻ khác đang bàn tán là mẹ của Quý Dương và Quý Nguyên đã trở lại, thế là quay đầu lại bổ sung:

“Dì chính là mẹ của Quý Dương và Quý Nguyên, trước kia không thể tự mình đưa các bạn ấy đi học, sau này các cháu sẽ được thấy dì thường xuyên hơn.”

Có một cô bé lớn tiếng nói:

 

“Nhìn đi, mình đã nói là Quý Nguyên nhất định có mẹ mà, không thì bạn ấy sinh ra bằng cách nào chứ!

Chỉ có mẹ mới có thể sinh em bé thôi, mẹ mình nói trẻ con ai cũng có cha mẹ hết.”

Tống Thời Hạ nghe vậy thì vô cùng khó chịu, Quý Duy Thanh cũng rất khó chịu.

Nhưng bọn họ không thể chấp nhất với trẻ con được.

Tống Thời Hạ quay lại đối diện với cô bé kia:

DTV

“Có một số bạn nhỏ không có ba mẹ, là vì ba mẹ của các bạn ấy phải đi đến một nơi rất xa.

Mỗi bạn nhỏ đều là cục cưng của cha mẹ, nên các cháu đừng cười nhạo các bạn khác, các bạn ấy cũng rất nhớ ba mẹ mình.

Lúc trước dì cũng đi rất xa, bây giờ mới có thể quay về với các bạn đấy.”

Mấy đứa nhỏ không biết ý nghĩa của sinh ly tử biệt, chỉ biết là mẹ của Quý Dương và Quý Nguyên không tới lần nào, nên cả bọn còn cười nhạo Quý Dương và Quý Nguyên là con hoang.

Bọn trẻ cúi đầu: “Dì ơi, bọn cháu xin lỗi.”

Tống Thời Hạ dịu dàng nói: “Không sao hết, biết sai mà sửa đều là bé ngoan cả.”

Nhà trẻ thi xong thì sẽ có thành tích ngay, Quý Dương và Quý Nguyên ôm bài chạy tới.

Quý Nguyên giơ bài thi, vừa chạy vừa reo lên: “Mẹ ơi, mẹ ơi, con với anh được hạng nhất này!”

Cậu bé phải ôm đùi mẹ mới dừng lại được.

Gương mặt của Quý Dương cũng đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào cô, vừa rồi cậu bé cũng chạy theo sau lưng em trai.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...