🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 154: Chương 154

Nhiếp ảnh gia đến, nói rằng nửa tháng sau mới có thể lấy ảnh được, bởi vì có vài bức ảnh có kích thước tương đối lớn.

Quý Duy Thanh dẫn cô đi ra ngoài, nhưng Tống Thời Hạ lại không muốn trở về quá sớm.

Mấy đứa nhỏ đã có mẹ chồng chăm sóc, sao lại không tranh thủ tận hưởng thế giới của hai người chứ?

Đối diện tiệm chụp hình là rạp chiếu phim, Tống Thời Hạ rất tò mò về rạp chiếu phim thời này.

“Em mời em đi xem phim nhé?”

Quý Duy Thanh đi ở mé sát đường: “Cả ngày hôm nay anh đều nghe theo lời em.”

Ngoài cổng rạp phim dán đầy poster phim và lịch chiếu phim, Tống Thời Hạ liếc mắt một cái đã ưng bộ phim “Người Chăn Ngựa”, suất chiếu tiếp theo là nửa tiếng nữa.

“Chúng ta xem bộ này đi!”

Cô biết bộ phim này cải biên từ tiểu thuyết Linh hồn và thể xác, nhưng cô chưa xem.

Tống Thời Hạ đang định đi mua vé thì bị Quý Duy Thanh đi trước.

Cô nhìn quanh một lượt, thấy có quầy bán hàng rong thì đi mua hai chai nước ngọt Bắc Băng Dương, một gói mứt quả và một gói quẩy nhỏ.

Quý Duy Thanh mua vé về, thấy cô đã cầm cả đống đồ.

Tống Thời Hạ vui vẻ cười nói với anh: “Anh nhìn đi, em mua đồ ăn vặt rồi.”

Xem phim đương nhiên phải ăn vặt rồi.

Quý Duy Thanh không thích ăn mấy thứ này, nhưng cũng không dập tắt hứng thú của cô.

Lúc này cổng rạp phim cũng không cao cấp như sau này, Tống Thời Hạ vui vẻ chạy tới chạy lui nhìn ngó, không hề chê nó đơn sơ.

Cô muốn cất giữ cặp vé xem phim này, giữ lại mấy chục năm nữa đăng lên mạng khoe, làm một cụ bà thời trượng bắt trend.

Nếu có thể lấy điện thoại ra chụp ảnh thì tốt biết mấy, cô còn muốn chụp hình rạp phim lại, nhưng cô không dám.

 

Cô theo Quý Duy Thanh ngồi vào ghế của mình, ghế trong rạp phim lúc này là từng dãy ghế nhựa gập cố định.

Còn 10 phút mới tới giờ chiếu phim, mặc dù có mở cửa sổ trên mái nhà, nhưng trong phòng vẫn rất tối.

Đây là phòng chiếu lớn, có rất đông người vào xem.

Quý Duy Thanh tình cờ liếc nhìn về phía cửa ra vào, sau đó nhíu mày lại như nhìn thấy thứ gì đó, Tống Thời Hạ cũng nhìn theo.

Một người đàn ông thoạt nhìn có vẻ trẻ và một người phụ nữ, hai người này là ai đây?

Hai người kia ngồi ở hàng cuối, Quý Duy Thanh vì tiện xem phim nên chọn hàng thứ ba.

Tống Thời Hạ tò mò hỏi anh: “Bọn họ là ai thế?”

Quý Duy Thanh thu hồi tầm mắt: “Thầy Hoắc trong trường.”

Hoắc?

DTV

Sao cái họ này nghe quen thế nhỉ?

Tống Thời Hạ cố ý hỏi: “Thầy Hoắc kia tên gì thế? Nói không chừng em có biết đấy.”

Quý Duy Thanh hờ hững nói: “Hoắc Khải.”

Lúc trước anh từng dạy lớp của Hoắc Khải, xem như học trò của anh.

Tống Thời Hạ trợn tròn mắt: “Không phải Hoắc Khải đã kết hôn rồi à?”

Quý Duy Thanh kinh ngạc hỏi cô: “Em biết anh ta à?”

“Anh ta xem như đồng hương, cùng trấn với em, nhưng bọn em không quen biết nhau. Vợ của anh ta cùng thôn với em, em từng gặp cô ta ở trường rồi.”

Tâm trạng của Tống Thời Hạ vô cùng vi diệu.

Hoắc Khải đang làm gì đây?

Anh ta là chồng của Trần Kiều đấy!

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...