🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 128: Chương 128

Cô ngẩng đầu nhìn anh, Quý Duy Thanh xoa nhẹ sau gáy cô như đang v**t v* chú mèo con.

“Em muốn đi làm à?”

Tống Thời Hạ: “?”

Lúc nào cô nói mớ hay thể hiện ý định muốn đi làm sao?

Cô nói: “Tạm thời em chưa muốn, em không biết mình phù hợp với công việc gì, em muốn làm một công việc nào đó khiến em vui vẻ.”

Kiếm được nhiều hay ít tiền không quan trọng, chỉ cần không mệt mỏi là được.

Tống Thời Hạ xoay người ngồi dậy, không để ý đến cổ áo ngủ mở rộng, đôi mắt nhìn thẳng vào anh:

“Hôm nay anh lạ lắm nha, trước khi kết hôn không phải anh muốn em ở nhà giúp chồng dạy con hay sao? Chúng ta còn ký cả thỏa thuận cơ mà.”

Tự nhiên quay ngoắc đi như thế, không phải là bị đoạt xác rồi đấy chứ.

Cô nhớ lúc đó trong lòng nguyên thân vui muốn c.h.ế.t luôn.

Nguyên thân luôn tha thiết mong được kết hôn với người trong thành phố, làm ông này bà nọ mà.

Cô cũng vui vì không cần phải đi làm.

Vẻ mặt của Quý Duy Thanh có phần xấu hổ, lúng túng: “Lúc trước do anh suy nghĩ chưa tới, anh xin lỗi.”

Anh bị dạy dỗ một trận mới biết giữa vợ chồng không thể cứ thiếu bình đẳng như thế mãi được.

“Vậy bây giờ ý anh là… thỏa thuận trước đó hết hiệu lực sao?”

Quý Duy Thanh quay đầu sang chỗ khác: “Không tính nữa, anh sẽ thử làm một người chồng tốt.”

 

Tống Thời Hạ vẽ vòng tròn lên lồng n.g.ự.c đang phập phồng của anh, cố ý trêu chọc anh.

“Nếu em đi làm thì ở nhà sẽ không có ai trông con.”

Quý Duy Thanh nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cô.

“Ở trường có vị trí phù hợp, khi nào con lên tiểu học, em có thể đi làm chuyện em thích.”

Tống Thời Hạ hiểu, hẳn là anh sẽ sắp xếp cho cô một công việc nhàn rỗi như nhân viên quản lý thư viện.

Nếu nói chỗ làm việc nào nhàn nhã nhất, thích hợp để dưỡng lão nhất thì chính là thư viện đại học.

DTV

“Em không vội lắm đâu, để sau này rồi nói đi.”

Cô đã hẹn với thím Phùng sẽ bán lại rau không ăn hết trong sân cho căn tin, một tháng cũng kiếm được ít tiền riêng.

Hiện giờ cô không thiếu tiền, cũng không có chỗ nào cần tiêu tiền.

Tống Thời Hạ nói xong thì rút tay mình ra, cô lần mò tới n.g.ự.c áo của anh, cởi cúc áo của anh ra.

Cô không hề thấy xấu hổ chút nào.

Từ khi biết cảm giác kia, ngoại trừ cảm giác trải nghiệm lần đầu không tốt lắm thì mấy lần sinh hoạt vợ chồng sau này đều rất hài hòa.

Mấy lần trước Quý Duy Thanh cứ như trai nhà lành, bị trêu chọc không chịu nổi mới đảo khách thành chủ.

Hiện giờ chỉ cần cô đưa tay cởi cúc áo của anh thì sẽ thở dài bất đắc dĩ, sau đó giành lại quyền chủ động.

Khi anh đang bận rộn, Tống Thời Hạ lại nhỏm người lên ôm lấy cổ anh đòi hôn.

Cô cảm thấy mình như bị cuồng hôn vậy, mỗi lần không thở nổi nữa mới lưu luyến rời khỏi môi anh.

Quý Duy Thanh tăng tốc rồi kết thúc, nhưng cô nghỉ ngơi chưa được mấy phút đã như con rắn quấn lấy anh, lôi kéo anh cùng đắm chìm vào d*c v*ng.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...